[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


NGY CUỐI CNG CỦA LONG KHMER. Tm tnh v kỷ niệm
Sep 15 2011 / Thnh X- TL 71

                 NGÀY CUỐI CÙNG CỦA LONG KH’MER.

 

Ngày cuối cùng trong đời, Long Kh’mer đến nhà gia đình nuôi của tôi- 20 A Võ Thị Sáu- với nhiều điều đặc biệt đáng nhớ như cách nó sống cuộc đời nó cho đến tận cái ngày dễ nhớ ấy: 11- 9- 1984.

   Khi đi cúng 100 ngày cho Long Kh’mer về, tôi nghe thằng Hải, đứa con út trong gia đình nuôi của tôi, kể lại cái ngày cuối cùng của Long. Nó bắt đầu bằng một câu phát biểu về Long Kh’mer,

“AnhLong đẹp trai, duyên dáng, nhậu cừ và ảnh rất thương gia đình mình.”

Hải nhớ từng chi tiết nhỏ trong ngày hôm ấy như một đạo diển trình bày cái đoạn phim quan trọng, hấp dẩn nhất vậy.

   “Ảnh nhấn chuông trong khi cả nhà ngủ trưa. Em còn ngáy ngủ nhưng vội xuống để mở cửa cho ảnh. Anh Long mặc cái áo lính rộng thùng thình- field jacket-, trên đầu có dảy băng mà ảnh nói là ảnh vừa bị thương bên Kampuchia. Em nghe thấy mùi bia- chuyện bình thường nhưng em nhận ra anh Long hôm ấy rất khác thường. Ảnh kể huyên thuyên vài chuyện mà em không hiểu nhưng ảnh luôn nhắc về anh. Khi má vừa trên lầu bước xuống, ảnh vội đến đỡ tay má. Anh Long Kh’mer dành đốt nhang và em mới nghe ảnh kêu “má” thật tự nhiên. Ba cũng nhận ra có khác quen nên bước ra tiếp chuyện. Ảnh kêu ba bằng “ba”ngọt ngào cứ y như thể ảnh là hiện thân của anh vậy.”

    Tôi ngắt lời Hải,

“Hải thấy có phải anh Long Kh’mer xỉn quá không?”

    Hải lắc đầu lia lịa, phân bua rằng,

“Mọi thứ đều rất bình thường trừ cái chuyện ảnh nói ảnh mới đi bộ đội bên Kampuchia về và ảnh nằng nặc kêu em nhận cái áo khoát đó làm kỷ niệm. Anh Thành biết không? Ảnh muốn mua cho ba một chai bia khi anh hai Tâm vừa về. Ảnh nhất định đi ra cái quán trước nhà gần chổ đình Trần mua bia bất chấp việc anh Tâm dành đi mua. Sau đó ảnh rủ anh Tâm và em nhậu.”

    Tôi thấy nhớ Long Kh’mer hơn bao giờ hết. Tôi thấy có cái gì đấy rất giá trị trong cách Long đối với ba má tôi. Tôi thúc giục Hải kể tiếp. Mồi điếu thuốc khác, hớp chậm chạp ít cà phê sữa đá đặc quánh, rít thật xâu một hơi thuốc, chùi mép xong, Hải mới bắt đầu vào đoạn cuối của câu chuyện,

“Anh Tâm và em uống với ảnh tại nhà vì má không cho ảnh đi ra ngoài với cái đầu băng trắng như thế. Anh còn nhớ cái lần ảnh đi với tụi mình uống bia ở Tao Đàn bị má rầy không? Điều làm cho em nhớ nhất là ảnh luôn nhắc đến anh. Đặc biệt là ảnh đã nhìn thấy bức ảnh cưới của ba má mà anh đã treo trong phòng của anh. Anh Long như muốn trăn trối điều gì chăng khi mà ảnh cứ nói, “Lên Bảo Lộc chơi với anh đi, em sẽ hiểu được dân Nông Lâm Súc tụi anh.”

   Tôi ngậm ngùi hỏi,

“Anh Long có kể gì về chuyện bị một  phế binh đánh trên đầu không?”

“Em có nghe gì đâu!”

“Hải có hỏi anh Long tại sao ảnh có cái băng trắng trên đầu không?”

“Thì ảnh cứ nói là ảnh bị thương trong khi đánh giặc bên Campuchia.”

   Tôi tự hỏi tại sao Long phải nói dối như thế. Tôi còn có một cách để tự giải thích thôi. Trước đó 3 ngày, trong chuyến xuống SG nhận quà, Quỳnh dắt Long xuống bệnh viện Chợ Rẫy để tái khám vết thương. Sau 5 tuần giử gìn nghiêm ngặt chất kích thích- rượu bia, cà phê, vết rạn nứt trên đầu của Long có tiến triển khá. Được băng bó lại đàng hoàng, Long Kh’mer cũng hứa tuân thủ lới dặn của các bác sĩ rất đàng hoàng. Nhưng sau khi biết vợ trở lên lại Bảo Lộc gấp, Long nhớ ngay đến Cường, tình nhân của nàng. Mất niền tin có thể được hồi phục, được hạnh phúc bên vợ con, Long Kh’mer nghĩ đến một cách để quyên sinh. Nó nói với Quân Què rằng nó đi thân gia đình một người bạn thân bên Hiền Vương, nhưng bắt Quân cho nó xuống xe tại Lăng Gia Định chợ Bà Chiểu. Có lẻ Long uống vài chai bia trước khi tìm đến nhà tôi. Mùi bia và cái cách của nó khiến thằng Hải “lõi đời”tin chắc như thế.

   Đến sập tối, má tôi xuống nhà thăm chừng và bà bảo Long Kh’mer ăn cơm với cả nhà. Từ ngày mất mẹ, Long Kh’mer thương mẹ nuôi của tôi hơn.

Nó thật dể thương khi trả lời,

“Dạ con cám ơn má. Để con rủ thằng Hải và Như Ngọc ra chợ Đa Kao ăn cơm Tàu. Con có chuyện muốn nói với hai đứa nó nữa nghen má.” 

  Như Ngọc phải chiều lòng Long và cô ấy khá xúc động khi cứ nghe Long nhắc về cái hình của ông bà già mà tôi treo ở góc phòng dưới Rạch Gía. Tại quán cơm Diệu Ký- chợ Cầu Bông-Long Kh’mer gọi thức ăn, ép Như Ngọc ăn, mời Hải uống thêm hai chai bia nữa. Hải không dành trả tiền được mà cũng không thuyết phục được Long Kh’mer về nhà ngủ hôm nó. Trước khi chia tay, Long nằn nặc bảo Hải nhận cái áo khoác của lính ngụy cũ sờn mà Long đang mặc. Gọi xích lô cho Long Kh’mer nhưng thằng Hải không an tâm.

“Tối nay anh đi đâu nữa? Anh sẽ ngủ ở đâu? Anh có về nhà ngủ không em sẽ chờ cửa nhen?”

Long Kh’mer, như chưa hề có chút men nào trong người,

“Anh qua bên cầu Sắt nè. Anh ghé thăm anh Tư, trên đường Bùi Hữu Nghĩa và chắc anh sẽ “ngủ” lại đó.”   

“Nhưng nhà của ai mà anh ghé ngủ vậy?” 

“Anh rễ của anh. Ảnh với chị Tư chia tay mấy năm nay rồi.”

Thằng Hải không hiểu nổi cái lý do như vậy của Long Kh’mer. Như Ngọc buộc phải lên tiếng,

“Nếu anh không về, thế nào má cũng rầy tụi em cho mà xem. Má cứ nói anh cũng như anh Thành vậy thôi.”

Long Kh’mer chống chế,

“Về nói với má đừng có lo cho anh. Anh biết anh sẽ ổn mà.”

     Khác hẳn với gì Long Kh’mer nói, nó có triệu chứng không ổn lúc gần sáng hôm sau trên căn gác ọp ẹp của nhà anh rể. Nó hôn mê xâu trên đường đi bệnh viện Bình Dân và trút hơi thở cuối cùng khi không có một ai thân thích bên cạnh. Long Khmer ơi! Mầy đang ở đâu, có ổn không?

                                    Rạch Giá Sep 12- 2011

                                   (Nhân ngày giỗ của Long Kh’mer)

                                      Thành Xì- TL 71

 

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !