[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


NHỮNG ĐIỀU DUY NHẤT Tm tnh v kỷ niệm
Nov 03 2011 / Lương Ngọc Thnh- Thnh X- TL 71

                                  NHỮNG ĐIỀU DUY NHẤT

 

   Ở trường NLS Bảo Lộc ai cũng biết bác Lê Duy Nhất. Nhưng ở những người học ở trường ít ai biết rằng tôi là người có nhiều điều duy nhất.

   Điều duy nhất lớn nhất là tôi đã không hề để mất một giây phút nào để học. Đi học xa nhà là điều thông thường. Việc sống và học như thế nào trong lúc xa nhà mới đáng kể. Trường Bảo Lộc đón nhận biết bao nhiêu nam thanh nữ tú, anh hùng hảo hớn từ nhiều loại gia đình khác nhau, dân chơi, dân mọt sách. Tôi chỉ là một gã rất tầm thường, ốm yếu, trong số ấy. Tôi đến cái nơi xa xôi ấy với một điều mong mỏi duy nhất là làm vui lòng mẹ tôi và có một chổ trong một trường Kiểm Sự để thành một Kiểm Lâm.

   Trong ba năm, 1971- 1974, tôi đã ở ba nơi khác nhau, sống và học ba cách khác nhau nhưng tôi có cùng một điều đáng nhớ là “không phí phạm một giây phút nào cho việc học.” Đó xứng đáng là điều duy nhất đầu tiên của tôi.

    Điều duy nhất thứ hai là tôi không hề hút lại một hơi thuốc nào. Trước ngày đi học tôi tự hứa bỏ thuốc. Ngược lại, đi xa nhà, nơi lạnh lẻo ấy, đã có biết bao nhiêu chàng trai mặt áo nâu phì phà thuốc lá. Quán cà phê Quỳnh đối diện cổng quân cảnh, luôn luôn đầy ắp khói thuốc. Tôi bất chấp bao nhiêu lời mời mọc, chọc ghẹo hoặc chửi rủa. Trong những lần tôi được rủ theo các chầu khoản đải, cà phê sữa và thuốc lá là hai thứ chánh ai cũng gọi. Tôi cứ luôn khăng khăng gọi sữa nước sôi. Thắng Cọ hoặc Thi Lùn phải mất nhiều công thuyết phục tôi mới được tôi đồng ý cho vài giọt cà phê vào. Không ai, không có điều gì khiến tôi hút thuốc lại vì tôi đã hứa với mẹ tôi rồi cơ mà.

    Điều thứ ba là tôi đã duy nhất ở lại lớp sau giờ học để mài những bài toán khó, các bài giải quá ngắn gọn khó hiểu cho đến lúc tối mịch. Mọi người về nhà, vào quán, ra sân banh ư? Mặc họ! Tôi ép mình học như một ông sư ép mình đọc kinh vậy thôi. Cuối tuần Tài Bột theo tôi vào lớp. Nó chỉ học trong buổi sáng. Tôi mài cho đến lúc không còn đọc được nữa mới thôi. Năm học cuối ấy, 1974, năm khó khăn nhất ấy đã khiến tôi thật hiên ngang. Chỉ vì muốn đeo hết các bài học khó trong một khóa ở Cần Thơ, tôi là kẻ đã dám nhập học trể đến hơn nữa tháng- 22 tháng 9 năm ấy. Trong lớp tôi luôn ngồi bàn đầu, dảy bàn cạnh cửa sổ, phía Hòang Hoa Lộ. Tôi chưa hề liếc mắt ra hướng mà đôi khi có các bóng hồng lộng lẫy bước qua.

    Điều thứ tư là tôi đã duy nhất học từ 01 giờ sáng đến 6: 30, giờ đi học. 

Người ở chung phòng, Tài Bột, đã bộc lộ vài điểm khác biệt khiến tôi chỉ còn một cách là học khác giờ với hắn thôi. Hai lần đầu tôi, dù có để đồng hồ báo thức, đã nhờ hắn lay tôi dậy. Đến lần thứ ba trở đi, tôi tự thức giấc. Quấn sẳn cái khăn lông quanh cổ, mang vớ trước khi ngủ, tôi không phí một giây để sửa soạn. Đến ba giờ, tôi tự cho phép mình giải lao 15 phút để đánh đàn. Âu đó cũng là một điều ít ai làm được?

    Điều thứ năm là tôi đã duy nhất thương B.V. Tôi đã cố chôn chặt niềm vui sướng mỗi khi bắt gặp nàng mĩm cười với tôi. Tôi cố nuốt nghẹn những cảm giác lâng lâng khó tả khi đi ngang qua nhà nàng, trong tiếng xì xào chọc ghẹo, nhắc nhở. Cái buổi tối mà nàng bắt gặp tôi trong ngỏ trạm xá Bảo Lộc bước ra là cái buổi duy nhất tôi chứng minh được tình yêu tôi dành cho mẹ tôi. Tôi rất có thể dừng lại. Tôi có thể bắt đầu trang đầu tiên trong quyển truyện nhỏ duy nhất có cái tiêu đề là, “B.V và tôi.”. Trước khi ra trường, chúng tôi diễn bài “Mảnh bằng”. Trong lúc đứng ngoài Đại Thính Đường, tôi tình cờ gặp nàng đứng cạnh bên. Có điều gì đó đã khiến tôi yên như câm, như dại, như một gã ngu si dại khờ. Tôi đã duy nhất như thế ấy!

    Điều thứ sáu tôi đã duy nhất làm được là tôi đã chưa viết thư xin tiền mẹ tôi một lần nào. Tôi cng chưa hề than thở, kể lể những khó khăn trong việc học. Mẹ tôi chưa hề phải lo lắng một tí gì cho tôi ngay cả khi tôi bệnh. Bác sĩ Hồng Vân nhận ra tôi đáng thương. Bà đã giúp, đã động viên tôi, đã dạy tôi vài điều quan trọng. Tôi là người duy nhất chưa mời ai một chầu gì. Tôi chưa hề một mình vào quán nào. Tôi chưa một lần nào đi ăn sáng. Tôi chưa có một ngày nào thư giản trong 3 năm học ở Bảo Lộc. Tôi duy nhất xin Thanh Vân- người viết thư cho tôi khá thường xuyên- một con tem duy nhất để tôi gởi thư hồi âm cho cô ta.

    Điều duy nhất nữa mà tôi đã làm được-điều thứ 7- là tôi đã chưa làm phật lòng bất cứ một thầy cô nào. Tôi dốt tiếng Anh. Nhưng giờ nào của Thầy Hùng Đô tôi đều học đàng hoàng. Thầy Minh Híp, Minh Còi, Hy Lèo đều thích cái cách tôi ghi chép, học tập. Tôi chưa bao giờ đi trể. Tôi cũng chưa cúp cua buổi học nào. Khi có cuộc biểu tình đòi quyền miển thi cho học sinh Nông Lâm Súc, tôi đã tham dự và nhận trách nhiệm một cách đàng hoàng. Tôi có thứ hạng cao trong lớp nhưng cách tôi học khiến các thầy cô đều hài lòng. Khi lớp tôi có biết bao nhiêu là tay “nhảy dù qua cửa sổ”, biết bao nhiêu là “cơ thủ”, biết bao nhiêu là tay “tán gái chuyên nghiệp”, tôi là “mèo mù vớ cá ráng”. Khi lớp 12 Thủy Lâm nào cũng khét tiếng là nghịch ngợm phá phách, tôi hiền “như cục bột”. Tôi còn là người Thủy Lâm duy nhất được Hòang Việt Hùng mời làm trưởng ban Báo chí trong cuộc cạnh tranh năm 1973  Tôi bị thầy Hanh Chột cắt tóc hai lần. Tôi là người duy nhất ngoan ngoản đứng yên khi thầy “lên kéo”. Tôi lại duy nhất thản nhiên để nó như vậy như không có việc gì xảy ra.

    Ai cũng nhớ nhung thời đi học. Tôi cũng như mọi người. Điều khiến tôi hạnh phúc và tự hào là trong khi tôi thiếu thốn nhất, tôi đã làm được nhiều điều nhất trong đời tôi. Một trong những cái duy nhất mà tôi ghi nhận là tôi đã duy nhất tập chơi đàn và đã đàn khá thành thục cho đến ngày hôm nay. Biết bao chàng học trò thèm ôm đàn nghêu nghao hát khúc,

“Đêm qua tôi đến nhà em. Ra về mới biết rằng quên cây đàn, tình tang.”

Cái tỷ lệ người đàn hát được là rất ít và càng ít hơn cái tỷ lệ người vẫn còn đàn hát được sau khi ra trường gần 40 năm như tôi. Tôi đã hỏi một học trò- vốn là giáo viên dạy guita,

“Em đã tập bao lâu để chơi bài hát đầu tiên?”

“Dạ, Hai tháng.”

“Thế em đoán xem tôi đã tập bao lâu?”

Không chờ anh chàng trả lời, tôi đưa 4 ngón tay để ra dấu,

“Bốn giờ thôi.”

   Ai đọc được bài viết này của tôi có lẽ sẽ hết thắc mắc tại sao tôi hay kể về trường Nông Lâm Súc Bảo Lộc và vì sao trên tường nhà tôi có treo một bản tên màu xanh lá cây.

                         Rạch Giá 3- 11- 2011

                              Lương Ngọc Thành- Thành Xì- TL 71

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !