[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


TRONG LỚP HỌC ẤY. Tm tnh v kỷ niệm
Dec 09 2011 / Thnh X TL 71-74

      TRONG LỚP HỌC ẤY.

 

    Có quá nhiều buổi sáng chúng ta ngồi học trong lớp một cách bình thường nhưng trong một buổi sáng nắng nhẹ, hơi se lạnh của trời tháng 12, 1972, trong cái lớp ấy, tại nhà B- lớp Canh Nông nhập với Thủy Lâm của cô Thành, tôi như nửa phần ở trong lớp phân nửa kia trong mây- nửa hồn tôi trong lớp, phân nửa kia lang thang ở trên trời.

   Có vẻ như vì tụi học trò lớp tôi cúp cua quá nhiều hay vì muốn bù cho giờ đã vắng, cô Thành bảo lớp tôi qua cùng học với lớp Canh Nông. Không ai bảo ai, chúng tôi ngoan ngoản làm theo lời cô mặc dù tại đây chúng tôi đã bị thầy Hanh vào dùng kéo xởn  tóc. Tôi tình cờ chọn ngồi bàn thứ 3 dảy gần hành lang. Và cũng rất tình cờ ngay trước mặt tôi là người con gái tôi từng phải lòng hoặc cả hai chúng tôi đã tự nguyện kết nhau qua những lần “địa nhau” đến đỏ mặt tía tai. Chỉ có trời mà biết tại sao anh chàng này “kết” cô nàng kia nhưng cả khóa của tôi hay ít nhất là hai lớp chúng tôi hiểu được tại sao hai đứa tôi thương mến nhau, cùng đỏ mặt khi nghe tiếng thì thầm của hai con tim hay cùng quay mặt đi thẹn thùng khi ánh tôi bắt gặp ánh mắt của nàng trong những lần tôi đi ngang lớp Canh Nông. Đúng là thánh nhân đãi kẻ khù khờ như tôi rồi. Đã không có ai chọc phá, cản trở hai đứa tôi là quá đủ rồi. Còn cứ mỗi lần tôi đi ngang qua nhà nàng, tiếng xì xào to nhỏ kêu lên, “Chị Vân ơi!” hoặc “Bích Vân ơi!” như một hồi chuông báo hiệu rằng: “Thành Xì đang đi qua đây này!” hoặc, “Nó kia rồi.”Một lần vì đang chơi cầu lông, với một cái áo cánh, vì mắc cở, nàng đã bỏ chạy ngay vào trong nhà khi thấy tôi đi ngang qua bỏ lại thằng em trai cầm cây vợt ngẩn ngơ nhìn tôi.

      Cô Thành cho cả lớp làm bài tập. Cô yêu cầu hai bàn đổi bài làm cho nhau để chấm điểm. “Thánh nhân” lại đãi cho tôi một cơ hội bằng vàng nữa. Bàn trên đưa xuống cho tôi đúng ngay bài của nàng. Thú thật là đến khi ấy tôi mới biết tên họ đầy đủ của nàng: Phạm Thị Bích Vân. Tôi im lặng cố hít một hơi thật sâu vào buồng phổi. Tôi cố tập trung nghe cô giải thích các lỗi để có thể sửa lại bài làm của nàng và ghi lại tổng số lỗi lên góc phải của tờ giấy đôi. Cẩn thận, công bằng tôi ghi con số 12. Trong lúc mọi người còn lay hoay với cái việc chấm bài ấy tôi còn ít thì giờ để làm một việc gì ấy mà trong lòng tôi thôi thúc, máu trong tim tôi như sắp tràn ra lênh láng trên sàn lớp học. Dù nhìn thấy cô Thành trước mặt đấy chứ, tôi tự thầm cho phép tôi làm một chuyện đáng để cả cái trường này phải ngưỡng mộ.

    Trời bổng bừng sáng phía hàng cửa sổ. Hoa Quỳ vàng tươi trỗi lên cao như tô điểm cho hàng cây Bách Tùng xanh mượt. Hoa trên hai hàng cây Muồng lá nhỏ chợt chuyển sang vàng rực rỡ như chính thức chứng minh,

“Đây mới thật là Hoàng Hoa Lộ.”

Hai màu xanh lá cây- màu Thủy Lâm của tôi- và màu vàng- màu Canh Nông của nàng- hòa quyện vào nhau tuyệt hảo làm sao đâu, đầm ấm làm sao đâu, hởi người?! Có ai đã định đặt trước hay chăng, người đeo bảng tên vàng đang ngồi trước mặt tôi- người đeo bảng tên xanh, đang rực lửa trong lòng. Có ai đấy đã gọi tôi từ Cần Thơ lên đây học để gặp nàng ngay trong những ngày đầu bở ngỡ. Ai đấy đã cố tình đưa băng Cần Thơ chúng tôi ở trọ ngay trên dốc nhà nàng. Ôi, có như thế người ta mới tin vào số mệnh, có như vậy người ta mới yêu thích cuộc sống hoặc chán chường oán giận nó. Chợt tôi nghe tiếng chim đâu đó ríu rít, thôi thúc, chọc ghẹo tôi. Tôi mường tượng ra một khúc hát nho nhỏ rối lớn lần lên,

“Trời uơm nắng cho mây hồng…mây qua mau..em nghiên sầu…còn mưa xuống như hôm nào…”

    Bậm môi, nắm rất chặt cây viết, hơi rung rung, tôi mở tờ giấy đôi bài tập của nàng ra. Tôi đưa cây viết đến góc dưới bên trái nơi tôi chọn để viết ra điều gì đấy. Tôi nghĩ ngay đến mẹ tôi người âm thầm dõi theo từng giờ phút tôi học ở đây. Tôi nghĩ ngay đến những tháng thật gian nan phía trước mặt. Tôi nhớ đến năm cuối cùng. Tôi rùng mình vì cái kỳ thi vào một ngưỡng cửa đại học, thật cao to, thật khủng khiếp. Tôi lại nhớ ra một câu tôi đã nghe ai đó kể lại,

“Tình yêu trong thuở học trò chỉ để làm thơm tho sách vỡ.”  

Tôi tự vấn,

“Ta phải cho nàng biết ta là ai chứ?!”

Cẩn thận, rất nắn nót, tôi đã viết chính xác như thế này,

                                        “Để làm một kỹ niệm.

                                   Lương Ngọc Thành- Thủy Lâm 71”

Cố trấn tỉnh như không có việc gì vừa xảy ra cả, tôi gộp mấy bài của mấy thằng ngồi cùng bàn với tôi để nộp cho cô Thành. Nín thở để theo dõi từng cử chỉ của cô, tôi tự trấn an rằng,

“Dẩu sao cô chắc không nhận ra kịp đâu.”

May thay không ai nhận ra điều tày đình tôi đã làm. Tôi lại tự hỏi,

“Ngộ nhỡ cô nhận ra thì sao?”

Tôi tự trấn tỉnh và dặn lòng rằng,

“Cứ tiến ngay lên bàn cô, khoanh tay nói nhỏ với cô, “Thưa cô em xin lỗi vì đã quá dại khờ, bồng bột…”

Thật đúng là tôi gặp may rồi, mọi việc êm xuôi trót lọt. Bài tập được phát trả lại cho các tác giả. Mọi người trong lớp bàn tán, mừng vui, tự trách hoặc thở dài. Thằng Bình Kiểng ngồi cạnh bên vỗ đùi vì đắc ý. Chỉ có một mình tôi thẩn thờ, im lặng như một gả khờ, một kẻ vừa gây án.

    Tiếng kẻng hết giờ làm tôi bừng tỉnh. Chúng tôi nhanh chóng đứng lên rời lớp “hàng xóm” để ra chơi. Tôi cứ đứng như trời trồng khoảng giửa 2 lớp. Bất ngờ có một chấn động, một xôn sao bên phía lớp của nàng. Loan Mắt Nhung- SS 67, Bạch Mai, Quỳnh Hoa và nàng trố mắt lùng tìm cái kẻ nào đã cả gan viết ra dòng chữ ấy. Tôi ưỡn ngực ra, phô bày cái bảng tên cho họ thấy. Không bao lâu sau đó, họ mỉm cười liếc tôi như thể muốn nói với tôi rằng,

“Ngon quá há.”

Có thể nàng lại nghĩ khác,

“Đúng là một kỹ niệm rất đẹp.”

Cùng lúc ấy, theo tôi đoán, có cô nàng gật gù, nhún vai,

“Ít ra cũng phải như vậy chứ. Thủy Lâm mà!”

    Mãi về sau này, vào tháng 12 năm 1993, sau 21 năm kể từ cái lớp học ấy-tôi mới có dịp gặp tận mặt nàng khi tôi đưa vợ con cùng dự họp mặt toàn trường. Rất lịch sự tôi chào nàng trong nhóm người đi đến. Lí nhí chào cô Thúy Lan xong, tôi nhìn nàng, đưa tay về phía bà xã tôi,

“Chào Vân, đây là bà xã anh.”

Quay nhìn vợ, tôi nói vừa đủ nghe,

“Đây là Bích Vân, người mà anh thường kể cho em nghe đó.”

Chị Hằng, CN 70, đề nghị mọi người chụp chung một tấm hình và đó cũng là cái kỹ niệm thứ hai của chúng tôi.

    Quãng đời học trò thật thi vị đẹp đẻ nếu so với cái biển đời sóng gió phong ba bảo tố này. Cô Thành ơi! Cô có thấy học trò Thủy Lâm của cô vừa quậy vừa lãng mạn và tử tế như thế nào chưa?

   B.V ơi! Thành Xì này không bao giờ quên những kỹ niệm ấy và nhất là cái lớp chúng ta học chung ấy.

                                Rạch Giá Dec 7, 2011

                                         Thành Xì TL 71

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !