[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


TI NẤU RƯỢU Tm tnh v kỷ niệm
Jan 12 2012 / Thnh X-TL 71

                                   TÔI NẤU RƯỢU

 

    Sau khi bị một công ty sa thải, học nghề của ông già vợ khoảng 2 tháng, tôi đã nấu rượu vừa trúng vừa ngon đến nỗi bạn bè, nhiều dân nhậu ở Rạch Giá và cả ông “thầy dạy nghề” bất đắc dĩ của tôi phải lắc muốn chào thua tôi.

   Theo quy luật: “Ăn cơm chúa, phải múa tối ngày”, tôi phải làm phụ việc cho gia đình vợ tối ngày thôi. Ông già vợ tôi đã từng nấu rượu ở mức độ 5 bao gạo “chỉ xanh” một ngày, đã xắm xe mô tô TWN- Boss và có cả chiếc ghe chở rượu. Vốn có tính gia chủ, nhiều lần xích mích với vợ, có một nhân tình, ông ta đã bỏ nhà và bôn ba ra tận Phan Rang. Ở cái xứ “nắng rang người” ông cũng nổi tiếng nấu rượu. Trở lại gia đình sau 20 năm, lần này ông nhạc gia của tôi quyết tâm lấy lại những gì đã mất, tình cảm, uy tín và nhất là tiếng tăm “lò rượu Năm Cho”. Thằng em vợ- một bộ đội vừa xuất ngũ, và tôi- vừa là thợ mới vừa là lao công. Tôi âm thầm cố tâm học nghề với cái phương châm của Nông Lâm Súc Cần Thơ mà tôi khắc cốt ghi tâm. Nó luôn nằm sâu trong tiềm thức, trong cách sống và cách tôi mơ về tương lai của tôi từ khi lên NLS Bảo Lộc:

“Học để làm. Làm để học. Tạo tiền để sống. Sống để phụng sự.”

 Tôi luôn tìm học thêm nghề mới, luôn làm hết mình. Hồi còn làm việc cho một công ty, tôi đã chẳng tự tập kẻ vẽ bảng hiệu đó hay sao! Danh sách những nghề phụ của tôi luôn được kéo dài thêm ra.

   Năm 1984, khi mà mọi thứ đều hiếm hoi, mắc mỏ, người ta nấu mía cây để lấy ra thứ đường chảy. Phế phẩm của thứ công nghệ này được gọi là “mật mía hay bọt đường”. Chúng tôi nấu rượu từ cái thứ mật mía ấy, với loại men riêng, cách ủ và cách nấu riêng biệt. Đặc biệt nhất là cái tháp chưng cất. Nó vừa cao vừa có rất nhiều ngăn ngưng tụ. Rượu hứng được phải không có mùi đường, mùi aldehyd và aceton. Nó vừa có thể được thưởng thức như một loại rượu gạo thứ thiệt với mùi ethanol đặc trưng- không cần phải dùng một ít gạo nếp lên men rồi cho rượu này chảy qua để che lấp mùi của các tạp chất.. Hôm đi đám cúng 100 ngày cho Long K’hmer, tôi mang theo một bình 5 lít, 40 độ cồn. Dân Đà Lạt đón nhận nó như một loại rượu “ gạo miền tây chính hiệu”. Tụi nó pha với trà nóng và uống lấy uống để. Vừa buồn ở Bảo Lộc, tôi vui vì tôi đã một lần nữa mang đặc sản Rạch Giá lên Đà Lạt trong khi Hùng Sùi tuyên bố,

“Thành Xì nấu thứ này còn ngon hơn rượu Ngô Như Khương.”

   Sáng sớm, tôi mang chuyển mật mía từ thùng phuy chứa vào các lu đất nhỏ hơn để ủ men. Lu đất- khoảng 30 kg- phải được sát khuẩn bằng cách đốt cồn phía vách trong và nước pha phải hơi hơi ấm- gần 50 độ C. Sau mỗi đợt nhập mật mía về, tôi phải chia đều vào mỗi phuy chứa. Hồi xưa đi học, trên Bảo Lộc, khi tôi phụ làm nem tại nhà Má Chánh được cả nhà khen ngợi. Giờ làm rể tại Rạch Giá, nấu rượu- việc không khó khăn gì, tôi cũng được bà má vợ khen ngợi. Tôi lầm lủi ngoan ngoản làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Ngoài việc nhập 1 tấn “nguyên liệu” mỗi tháng, phần việc chua nhất có lẻ là chụm lò trấu. Bụi trong trấu khiến tôi ngứa ngáy suốt ngày. Nhiệt độ từ lò nấu làm tôi nóng, chảy mồ hôi suốt tsáng sớm. Suốt ngày tôi chỉ mặc cái quần đùi. Ngồi chụm lò, tôi phải luôn để mắt vào cái “vỉ lò- ngăn bậc thang” ở miệng lò để gạt trấu đã cháy tàn- tro trấu, cho một số trấu mới tràn xuống cho nhiệt độ tương thích để có được rượu nhiều nhất, cao “chữ” nhất và ngon nhất. Sau khi ông già vợ giận bỏ đi lần nữa, tôi trở thành nhân vật chánh trong gia đình và là thợ nấu chánh trong lò rượu lậu này. Tôi đã phải chạy chiếc xe gắn máy tồi tàn qua Long Xuyên, đến một địa chỉ chị tôi chuyển tiền- để xin ứng trước $100 Úc để làm vốn. Tôi đã chạy hàng vài chục cây số lên huyện Hòn Đất để giao rượu hoặc thu tiền. Tôi phải chưng cất số rượu “thấp chữ” để có một thứ alcol 85 độ cồn. Tôi biết vô chai, in nhản hiệu và bỏ mối tại một số tiệm thuốc tây lúc bấy giờ. Tôi đã sắp trở thành một chủ lò rượu.

   Tôi tâm đắc cái bài học mà cuộc đời đã dạy tôi:

“Cứ làm, cứ học, cứ chắc lòng chắc dạ và cứ sống như chưa bao giờ được sống một lần nữa vậy. Không có việc gì thấp hèn và không có nghề nào thấp hèn.”

   Tôi cũng nhớ một câu trong hành khúc Nông Lâm Mục chúng tôi phải hát hàng sáng thứ hai ở cột cờ,

“Dầu núi sông bao la, dầu gió mưa sương sa, chúng ta không sờn chí trên vạn đường xa.”

Không vào được Đ.H Lâm Nghiệp, tôi qua Đ.H Sư Phạm Kỹ Thuật. Không làm việc cho nhà nước được nữa, tôi làm việc cho nhà vợ. Và nếu tôi không thể tồn tại ở Rạch Giá được nữa, tôi có thể qua Cần Thơ làm nghề gì đó hoặc lên Bảo Lộc cuốc đất trồng khoai. Thì chẳng phải ngay sau ngày giải phóng tôi đã theo Khuê Bầu lên Bảo Lộc làm rẫy đó hay sao? Thì chẳng phải tôi đã đào trộm khoai lang để qua hằng đêm lạnh trong ba năm học đấy sao? Thế tôi đã chẳng phải nào là đi đá chầu cho vài đội banh ở Thủ Đức, bán sữa đậu hàng nửa năm, dạy tại tư gia ở Rạch Giá, qua Cần Thơ phụ việc cho Khuê Bầu đó sao?

   Một tháng đúng 30 ngày, tôi làm việc như một người thợ lành nghề, nhưng không lương cao, không có thăng tiến, không có đồng nghiệp, không bảo hiểm, không có sick leave mà cũng chẳng có welfare. Không ra khỏi nhà, cẩn thận chu đáo, chịu học hỏi từ hồi còn bé, tôi tạo ra một khác biệt đáng kể sau ba tháng “thừa hưởng” cái lò rượu ấy: năng xuất cao hơn, rượu ngon hơn và mọi thứ suông sẻ hơn. Có một lò rượu đặt lấy cồn của chúng tôi để về pha rượu. Có mấy thằng thanh niên- bạn nhậu hồi tôi còn đi làm- thích lên nhà tôi nhậu với “rượu do chính tay Thành Xì nấu”. Có hai kỹ sư Hóa Học đến đây để quan sát cái tháp chưng cất của chúng tôi. Có những bà bạn đã khen mẹ vợ của tôi,

“Bà thiệt có phước. Bà có một thằng rể thiệt xứng đáng.” 

Tôi đã thức rất sớm hồi trên B’lao để “nấu sử sôi kinh”, nay tôi lại thức sớm tại Rạch Giá để “nấu rượu”. Quen vất vả từ thưở nhỏ, tôi xem đây là chuyện bình thường. Tôi đã sống tốt đẹp mấy lần nghỉ hè trên Bảo Lộc trong gia đình Má Chánh thì nay tôi cũng làm như vậy trong gia đình vợ một cách dể dàng. Chỉ khi nào Long Kh’mer ghé nhà rủ, tôi mới má Chánh đi chơi với nó. Tại Rạch Giá, không có ai như nó rủ tôi cả, tôi luôn luôn ở trong nhà sau giờ cơm chiều. Ở Bảo Lộc, tôi đã thưa Má Chánh khi đi chơi với Long, nay ở Rạch Giá, tôi thưa bà già vợ khi có tụi bạn trẻ tuổi mang đồ nhắm lên nhà để rủ tôi nhậu với rượu do chính tôi nấu. Tụi nó cứ thắc mắc làm sao tôi có thể sống như thế. Tụi nó chẳng biết tôi đã trải qua những năm tháng học trên Bảo Lộc như thế nào, qua những năm đại học ra sao.

   Ai biết rằng tôi có thể làm nhiều việc- bất kể danh lợi- có thể tin ngay rằng tôi đã chỉ vì mơ làm một kiểm lâm mà đã vào NLS Cần Thơ để có thể chuyển trường lên NLS Bảo Lộc. Trong số họ, có ai biết tôi đã từng một mình làm việc vất vả trong lò rượu như thế nào không nhỉ? 

 

                              Rạch Giá 10- 01- 2012

                                                        Thành Xì-TL 71

 

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !