[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


Nhớ C Thầy L Văn K Tm tnh v kỷ niệm
Jul 27 2012 / Tạ Hong Trung

Tết năm Canh Dần  2010 tôi và hai bạn k1s (1975) Lâm khoa DH Nông Nghiệp 4 là anh Trần Khai Lâm và anh Phan Quốc Hội làm một chuyến hành hương về Cao Lãnh - Đồng Tháp thăm Cô Thầy Lê Văn Ký. Năm nay Thầy đã 92 tuổi nhưng còn minh mẫn và khỏe mạnh , Thầy nói với chúng tôi vẫn đạp xe đạp hằng ngày ra công viên đi đánh Tennis, chúng tôi rất mừng về điều đó.

Anh Trần Khai Lâm có mang theo một mớ Lá Ngân Hoa ( còn được gọi là Lá Trãi Bàn) là một loại Lá rất đẹp, dùng để trãi bàn trong các bữa tiệc của các gia đình quí tộc để tặng Thầy . Thầy nói các học trò cũ đến thăm đều nói thầy còn minh mẫn nay thầy biễu diễn cho xem, nói xong Thầy đọc vanh vách tên La Tinh loại cây này. Anh Phan Quốc Hội ngồi đối diện cách Thầy hơn mét thầy vẫn đọc rõ tên HERO của bao thuốc lá anh Hội cầm trên tay. Trước khi ra về Thầy đã truyền cho chúng tôi một số các câu thơ đối để về kể lại cho các bạn ở xa, hoặc vì bận bịu không về được như:

Tam cô đồng hành, tung hoành lục khẩu Tam sư đồng tọa, thượng hạ lục đầu. Hay là: Nhị nữ song hành, tung hoành tứ khẩu , Tam nhân đồng tọa, thượng hạ lục đầu. ....... Ngưu nữ tại điền trung, nhứt lung hướng hậu nhứt lung tiền Sư đệ hành lộ thượng, lưỡng đầu chỉ địa lưỡng đầu thiên. Lúc đó Cô háy thầy một cái thật dài và đáng yêu, và một bài thơ của Trần Tế Xương như sau: Một trà, một rượu, một đàn bà Ba cái lăng nhăng nó quấy ta Chừa được cái nào hay cái nấy Họa chăng chừa rượu với chừa trà. Thầy còn nói cho tôi biết lịch sử của bài thơ “Lời Cầu Nguyện Của Rừng”. Tôi có gặp anh Phí Minh Tâm k2 Quốc Gia Nông Lâm Mục (1956) con nuôi của Thầy Và anh Phí Minh Tâm cười haha nói rằng bất cứ đứa nào về thăm Thầy cũng cho 3 câu đó, từ K1 năm 1955 cho tới khóa cuối cùng là K13s năm 1987 tổng cộng 32 khóa và anh Huỳnh Minh Bảo K1 Cao đẳng Thủy Lâm (1958) con rể của Thầy. Anh Bảo có gửi tặng tôi bài thơ trên xin chép lại để anh em thưỡng lãm

Lời Cầu Nguyện Của Rừng Người hởi ! Người có biết, những đêm đông giá lạnh, ta bốc hơi ấm lữa hun nồng Người có biết, những ngày hè nắng gắt, ta cho tàng mát rượi ánh thiêu nung Người có biết, dưới sườn nhà đồ sộ, ta che người dầu dãi nắng mưa chan Người có biết, trên nếp giường êm ấm, người nương ta an giấc điệp mơ màng Người có biết, kìa con thuyền vượt sóng, ta đưa người du ngoạn khắp năm châu ! Người có biết, nọ chuôi cày xới đất, ta vun cây cho nẫy nở hoa màu. Chính ta rước ngươi vào cuộc thế, trong chiếc nôi âu yếm mẹ đưa ru. Rồi ta sẽ tiễn người khi vĩnh biệt, làn áo quan ấm áp giấc ngàn thu. Người hởi người, nghe lời ta cầu nguyện: Chớ hại ta mà vũ trụ u sầu... Để ta sống ta điều hòa mưa nắng, hoa xinh tươi cây cối nẫy thêm tươi. Để ta sống ta ngăn luồng vũ bảo, chận cát bay làn gió bốc tung trời ! Để ta sống ta đùn mây quyện gió, gieo mưa tuôn đầm ấm cỏi trần gian. Để ta sống, ta cản dòng nước lũ, cứu nhân dân cơn thủy nộ lầm than. Ta là nguồn phát sinh trăm con nước, nguồn thành khe, khe suối kết thành sông Ta là mẹ của muôn nền hưng thịnh, làng hưng phong xây dựng nước hưng phong. Ta tô điểm non sông nên gấm vóc, cây xanh cao cho lá biếc lớp trùng trùng. …………………………………………….. Người hởi ! Hồn tổ quốc ngự giữa rừng sâu thẳm Rừng điêu tàn là Tổ quốc suy vong. B.B. B.B. là chữ viết tắt của Bùi Bá. Theo anh Hùynh Minh Bảo Ông Bùi Bá Tốt nghiệp năm 1939 Trường Cao Đẳng Đông Dương Hà Nội sau về làm Hạt Trưởng Thủy Lâm Năm Căn (Cà Mau). Đến năm 1945 ra Bắc và ở lại ngoài đó sau năm 1954. Năm 1982, trong một khóa hội thảo tại Trương Đại Học Nông Nghiệp ở Thủ Đức, Ông Bùi Bá có thêm một câu cho bài thơ, đặt vào chỗ hàng dấu chấm. Câu đó như sau: Ta bảo vệ chiến khu và chiến sĩ, chống xâm lăng ta kháng chiến oai hùng Có lẽ thời Ngô Đình Diệm câu này chen vô không phù hợp nên để trống chăng! Mãi 25 năm sau (1957 - 1982) Ông Bùi Bá mới chen vô...Không biết rõ câu nầy có trong bài thơ nguyên thủy, hay Ông Bùi Bá mới viết thêm sau nầy cho đầy đủ. Một điều chắc chắn là trước đây các anh chị em Thủy Lâm Miền Nam không hề biết đến câu nầy.

Những năm sau 75, Nhà nước có chính sách khoan hồng nên hầu hết anh em tốt nghiệp Nông Lâm Súc do chiến sự phải động viên với cấp hàm sỷ quan đều được về sớm để bổ sung cho các tiểu khu, các lâm trường vì thiếu cán bộ quản lý, bảo vệ rừng.

Tại khu rừng Định Quán (nay anh Trần Văn Thành k5s Lâm Khoa làm Giám đốc Lâm Trường và anh Nguyễn Văn Tuấn k6s Cơ Giới Giám đốc Trung Tâm dạy nghề Định Quán) lúc mới giãi phóng đường vào các tiểu khu có các tấm bảng như sau:

Rừng Là Vàng, Nếu Ta Biết Bảo Vệ Rừng Là Một Điều Rất Quý.

Một sư huynh chúng ta Anh Phan Tấn Bảy K7  Cao đẳng Thủy Lâm saigon bèn thay đổi câu trên thành:

Hồn tổ quốc ngự giữa rừng sâu thẳm Rừng điêu tàn là Tổ quốc suy vong.

Có lẽ vì thấy nó hay hơn và cũng mang ý nghĩa bảo vệ rừng triệt để hơn, ai dè đúng một tuần sau thì bị bắt đi cải tạo tiếp lý do là thời đó phunrô còn nhiều, nói "Hồn tổ quốc ngự giữa rừng sâu thẳm" khác gì nói anh em theo PhunRo, oan ức cho ảnh biết bao!  

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !