[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


Văn nghệ đm tang - Vui qu l vui Tm tnh v kỷ niệm
Aug 18 2012 / Trang Đức Nguyễn

Văn nghệ đám tang    

Vui quá là vui

 

LNĐ:

Những cơn gió nóng nhè nhẹ thổi, như báo hiệu  mùa hè lại đến .Khi hoa phượng tung tăng khoe sắc, mùa chia tay của thủa học trò. ( Văn chương Chị Đồng Anh (www.nlsbaoloc.com) .

Phẩn tôi:Thân xác nặng mùi, mồ hôi mẹ, mồ hôi con, rủ nhau cùng chảy, chảy tầm tã ,chảy hùng hổ,chảy mãnh liệt  Vì Nóng.

Trần trùng trục, dính trên thân Cái Quần Xà Lỏn . Máy điều hòa không khí sau nhà rên la ầm ỉ, tiền điện tăng vùn vụt, nhìn hoá đơn quá lạnh lùng .

Vào thời điểm đó, tôi có cơ duyên đón tiếp Khách Hàng từ Quê Hương ghé chơi. Khách Hàng thời Cộng Hòa, thời Cộng Sản,  Đều là Bạn Ta.

“ Khi Tại Gia tăng phần Giao Hữu. Long Trọng hơn ở tận Tửu Lầu .

                                      “ Ta, Bạn, Địch lẫn lộn” .

Hè năm nay (2012),trong số Bạn TaNàng Kiều Sài Gòn. Đừng tưởng bở “Nàng Kiều trẻ trung, chân dài” thì lầm to.Nhưng trong cái dở có cái hay, “Chân không dài, Chỏm chẻm sáu mươi”, bù lại nàng có biệt tài: “Dùng sản phẩm chất cay (Alcohol)  như xơi nước thoáng”.

Thằng Tây em Lột cả chai

Thằng Đức, Thằng Mỹ, em Chơi vài thùng (24 chai/ thùng)

Sau  Việc Đổi Chác, đến  Mưa Gió Quê Nhà”, “Chuyện Dài Nhân Dân Tự Vệ”,“Nhân Sinh Quan”. Cuối cùng“ Sinh Lão Bệnh Tử”.

Sinh miễn bàn, Lão phải đến, Bệnh Phải Chữa, Tử Phải Chôn (Nướng ) Không Thể Làm Mắm, Làm Khô như :Nắm cá lóc,Khô nai, Khô cá thiều….Chỉ Vì Quá Thối.

Dạo còn bé, tôi ước mơ sống bằng nghề ca hát. Có lẽ trời phụ lòng người, Ngài ban cho cái giọng  “Ăn Mày”, từ ngữ Cộng Hòa“ Thối hơn Phân” , âm thanh bản xứ:  lên giọng, kéo dài….Shit…….”. Cố gắng đổi nhiều thể loại: Tân Nhạc qua Cải Lương  rồi Tân Cổ Giao Duyên, Nhảy vào Đình chơi luôn Hát Bội ,Hồ Quảng , nhưng chưa dám hát Cô Đầu( Nam giới hát Cô Đầu chỉ xảy ra tại San Francisco)  .Chả ra thể thống gì….

Phân vẫn là Shit…Shit…vẫn là Phân .

Rồi bèn nghĩ đến màn  ca hát  Nhà Quàn cho người …mà Trịnh Công Sơn người nhạc sĩ tài ba , nhưng Đã Lầm, vội vàng tuyên bố……. ,cất cao tiếng hát Nối Vòng Tay Lớn đã viết : “Anh nằm xuống sau một lần đã đến ( Nhà Quàn) đây”, cũng như “Em cứ đi ( Nhà Quàn) nơi này vẫn thế”.Cuối đời ngậm ngùi thét lên: “Đời có bao lâu mà hững hờ” vì ao ước Chúng Nó XàiChúng Nó Đ… Thèm .

Bận rộn công việc, tôi quên việc Sống bằng Kiếp Cầm C…Để rồi trong cái đêm “Rượu Vào Lời Ra”, có sự hiện diện của Nàng Kiều Sài Gòn, đem ra tham khảo, mong cơ may trở về mơ ước xưa , đồi hệ “Tổ Đãi”.

Khốn thay  Tổ Chưa Kịp Đãi đã bị TổTrác”. Nàng Kiều phán cho câu quá đau lòng:  “Ước mơ cũa Anh, có nhiều người Đã, Đang thực hiện tại Quê nhà. Việt kiều như Anh, Quê Cả Đống như Đống…….”.

Nhưng để chia sẽ tủi hờn, đớn đau từ đáy lòng tôi , Nàng Kiều nâng niu thêm  câu nhẹ nhỏm :

““Nhưng mà may chứ không Anh cũng bị loại vào thành phần

   “ Thấp dân trí thì còn Tủi Nhục biết chừng nào”” (1).

Minh Tâm Trang Đức Nguyễn

Ontario, Ca. 08/07/2012

 

Minh Tâm Trang Đức Nguyễn

Ontario, Ca. 08/07/2012

 

(1) Ngôn ngữ và động tác của cả người hát và người xem dung tục hơn… Văn nghệ đám tang cho thấy nhu cầu khát khao giải trí của người bình dân. Không có tiền nên họ thưởng thức bất cứ thứ gì dễ dãi đến. và ngược lại, những món giải trí quá dễ dãi kéo sự thưởng ngoạn của người bình dân xuống. Điều này cho thấy mức dân trí, dù đó là dân thành thị của một thành phố lớn, thấp đến như thế nào.

 

 

 

 

Văn nghệ đám tang    

Anh hàng xóm mới qua đời, quan tài sẽ để trong nhà ba ngày, tới ngày thứ ba mới di quan. Đám ma bây giờ đỡ mệt hơn ngày trước vì nhà đòn đảm nhiệm dịch vụ trọn vẹn từ đầu đến đuôi. Từ dựng rạp, bàn ghế, quan tài, xe tang, thiêu hay chôn cho đến dàn nhạc lễ… Chỉ cần cho biết số lượng con cháu, họ cung cấp tang phục chính xác. Không như trước kia, người mất vừa nằm xuống, mấy chiếc máy may đã gấp gáp tập trung phụ nữ lại lo may áo sô kịp làm lễ phát tang. Theo như thông lệ từ xưa đến giờ, đám ma thường phải có nhạc. Công việc đầu tiên của nhà đám là kê liền một tấm phản trước nhà, ngay cửa ra vào để ban nhạc đám ngồi xếp bằng trên đó. Có trống, kèn, nhị, chập chã… Ngày xưa ở miền Nam, nhạc đám còn có trống cơm, nay hầu như không còn loại trống này nữa, mà thay thế bằng guitar phím lõm. Chắc vì dây đàn cổ phát ra âm thanh thanh mảnh, không đọ nổi với dàn kèn Tây phương, khó phô trương thanh thế nên các nhạc cụ cổ truyền đám ma đều gắn micro. Khi có khách đến viếng, trống thùng thùng báo hiệu trước, rồi đến ban nhạc nổi lên cò cưa ò í e đón tiếp. Khi đợi lâu quá không có khách, nhạc công thỉnh thoảng cũng rao nhạc dạo cho đỡ buồn. Ban nhạc Tây cũng góp mặt với dàn kèn hùng hậu, khi cất lên, tiếng nhạc hùng tráng vang dài cả con phố. Nhạc hoài người ta nghe cũng chán nên nhạc Tây đi kèm với xiếc. Thoạt tiên chỉ là nhạc trưởng thảy chiếc đũa chỉ huy buộc tua rua lộn vòng trên không mấy vòng bắt mắt, ai nấy thích thú nghếch mắt nhìn. Dần dần, các động tác xiếc ngày càng khó: Nuốt xăng để khạc lửa, giữ thăng bằng… Trình diễn là những diễn viên xiếc thực thụ chuyển sang chứ không phải sự khéo tay tay trái của anh nhạc công nữa. Nhạc Tây khác nhạc Ta ở chỗ chỉ trình diễn một lúc trong khi nhạc ta túc trực cả ngày. Có khi người ta không phúng đám tang bằng hoa quả, tiền bạc mà bằng ban nhạc tây nên nhiều khi ban nhạc này chưa ra, ban khác xếp hàng chờ sẵn để vào trình diễn. Hàng xóm đứng chen chúc xem xiếc. Ban nào có những tiết mục lạ, hay hơn, khó hơn được mọi người reo hò tán thưởng. Vì thế các ban nhạc Tây đều cố gắng cải tiến các tiết mục xiếc thêm phần hấp dẫn. Đầu tiên, mở màn, một anh to mập nhưng mềm dẻo đi lả lướt vài đường bebop, chachacha… Trình diễn màn đội cánh cửa hay chồng ghế cao nghệu bây giờ quá tầm thường. Các tiết mục quái chiêu hơn mới ăn khách: Để gần chục con dao phay lên mi mắt, rót rượu từ chai rượu nằm ngang trán… Sau mỗi màn, khán giả vòng trong vòng ngoài vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt kèm mấy tờ tiền thưởng. Trình diễn hấp dẫn đến nỗi khách tới viếng cũng đứng ngẩn người xem cho hết mới bước vào nhà chia buồn cùng tang chủ Trước và sau màn xiếc giúp vui, dàn kèn lại hùng dũng quay về trumpet, trombone… nhạc pú-dích. Để thu hút khách hàng thì các ban nhạc luôn luôn tìm cách thay đổi. Ban nhạc ta không ngoại lệ. Để cạnh tranh với ban nhạc Tây thì nhạc Ta, vẫn bằng các nhạc cụ cổ truyền, nhưng trình diễn tân nhạc song song với cổ nhạc. Nhạc Tây hay Ta đều có cái hay riêng nên một đám tang có khi có đến mấy ban nhạc mạnh ai nấy diễn. Khi di quan khỏi nhà, thường xe tang lăn chậm để người tiễn đi bộ một quãng ngắn. Ban nhạc ta áo dài, nón chóp bao giờ cũng lững thững đi trước, theo sau là ban nhạc tây quần tây đen, chemise trắng. Đặc biệt nhạc ta chỉ một ban nhưng nhạc tây có thể hai, thậm chí ba ban. Mỗi ban ý tứ đi cách nhau một quãng tha hồ kèn trống. Ra đến ngoài đường không gian rộng rãi, tiếng nhạc loãng ra nên những âm thanh xem chừng chồng lên nhau hỗn độn cũng không gây phiền phức mấy cho lỗ tai! Không có nhạc e đám tang lạnh lẽo, mà có nhạc thì lối xóm bị tra tấn từ sáng đến tối bởi dàn âm thanh điện tử, nếu thông qua một thùng loa rè thì còn ác liệt hơn. Dù sao, nghĩa tử là nghĩa tận nên lối xóm cũng ráng chịu đựng. Nhạc Tây hay Ta chỉ trình diễn ban ngày, đến tối thì nghỉ. Ban đêm để gác quan tài, bắt buộc phải có người thức. Để khỏi ngủ quên, mấy người đàn ông rủ nhau uống rượu, hát nghêu ngao cho đỡ buồn ngủ. Khi phong trào đồng tính nổi lên, một số người đồng tính không dấu giếm bản thân nữa mà lộ mặt ra ngoài. Nhiều người trong số đó thích ca hát. Tuy nhiên, giọng của họ không đủ để theo đuổi nghiệp cầm ca. Thoạt tiên, họ tìm đến các đám tang để ca hát cho thỏa ý thích. Thông thường, ít có gia chủ từ chối khi có người tự đến xin thức phụ, đàn hát lai rai cho qua đêm. Có chỗ ca hát thỏa mãn giải trí, tự do bộc lộ bản chất với bạn cùng giới, lại vào thời gian ban đêm, tránh được những con mắt tò mò. Vì thế ngày càng nhiều pê đê, cách gọi thông thường đối với người đồng tính nam ở VN, trở nên hiện tượng quen thuộc ở các đám tang. Cứ nơi nào có người mất, họ tìm đến xin được ca hát suốt đêm. Nếu gia chủ hào phóng, có thể nấu một nồi cháo, bằng không, họ tự lo liệu. Đó là dịp để giới đồng tính tụ họp vui chơi với nhau một cách chính thức. Nhìn thấy nhóm “thân sâu hồn bướm” là lạ, hàng xóm chung quanh bu lại hiếu kỳ xem. Pê đê ngày càng phát triển. Dần dần họ tậu được micro và thùng loa. Vì thế đến tối, đám tang trở thành nơi diễn ra chương trình văn nghệ mini. Tiếng loa vọng xa lôi cuốn cư dân cách đến mấy con hẻm lo cơm nước xong xuôi, kéo nhau đi xem hát như ngày xưa bà con đi coi hát bội cúng đình. Đêm tới, cả khúc hẻm chật cứng. Tiếng loa mở hết công suất khiến ai nấy đâu có ngủ được, các gia đình chung quanh đều mở cửa, ra balcon đứng nhìn xuống xem. Chương trình văn nghệ đặc sắc hơn, có cả nhạc tình cảm lẫn cải lương. Người hát, được gọi một cách trang trọng là ca sĩ, mặc quần áo đẹp, trang điểm rất bắt mắt. Có “kính thưa khán giả”, có “cám ơn quý vị”… như trên sân khấu thực thụ. Người bình dân ít đi xem văn nghệ nên trong dịp này, họ cảm thấy thích thú khi đứng sát nơi trình diễn, chỉ cách ca sĩ vài bước chân. Thế giới của sân khấu hào nhoáng dường như tiến đến quá sát, gần tới mức họ có thể nhìn sát tận mặt, trò chuyện, nắm tay nắm chân ca sĩ. Khán giả kéo tới đông quá khiến đám tang trở nên đông vui như hội. Văn nghệ pê đê được ưa chuộng tới mức bây giờ họ không xin hát chơi nữa mà lập thành từng nhóm đi hát theo lời mời. Nhạc chỉ có một cây organ và hai thùng loa khủng giá khoảng bảy trăm ngàn. Ca sĩ khoảng một trăm ngàn cho một người Trước kia văn nghệ hai đêm, sau này hàng xóm kêu ca quá nên sau này chỉ còn rút lại một đêm cuối mà thôi, cũng không hát quá sớm và kết thúc quá muộn gây mệt mỏi như trước kia. Giới hạn thời gian khoảng từ mười giờ tối đến ba giờ sáng thì chấm dứt. Khi đó tang gia bắt đầu thức dậy dọn dẹp, sửa soạn cúng kiếng cho ngày mới. Sau này ồn ào quá sức và xem hoài cũng chán nên hàng xóm không thức khuya mở cửa đứng xem nữa. Nhưng không vì thế mà buổi trình diễn kém vui. Biết chỗ nào có hát đám tang, giới đồng tính rủ nhau kéo đến cổ vũ rất đông. Trong hẻm bốn mâm nhậu. Bàn cao, bàn thấp, cả một mâm ngồi dưới đất. Nếu hẻm chật thì một bàn ra tràn ra ngoài hẻm trên lề đường rộng rãi, nhân thể coi chừng đám xe gắn máy không thể len vào hẻm nổi. Nhậu đám ma cũng biết điều giữ lễ là uống cách mấy cũng không nghe bợm nhậu la lên “1, 2, 3… dzô” như các bữa nhậu thông thường. Vừa nhậu vừa xem văn nghệ như ngồi trong nhà hàng. Ngồi một hồi, khách tự động đứng lên khuân về mấy thùng bia và dăm bịch mồi. Sáng mai chủ nhà thu gom được vài bao lon rỗng bán ve chai. Ban tổ chức tỏ ra hết sức chuyên nghiệp với một MC mặc áo vét đứng ra nói làu làu xin chia buồn cùng tang quyến, cầu chúc người chết an nghỉ cõi ngàn thu và sau đây, giới thiệu chương trình “Hát cho người nằm xuống” bắt đầu, xin quý vị một tràng pháo tay… Mọi người vỗ tay rào rào, và do thêm men bia nên không khí cực kỳ phấn khích. Ca sĩ toàn người đồng tính chưa phẫu thuật chuyển giới. Họ ngồi riêng một góc bàn với y phục sặc sỡ và kiểu cọ: Quần tây, quần short, váy ngắn, áo cổ rộng… Ban ngày mang hình thức nam giới nhưng trong buổi tối ở nhà đám, họ thoát xác thành phụ nữ. Họ soi gương luôn tay dặm son phấn rất dày, sửa lại mái tóc giả, đi lại thoăn thoắt trên những đôi giày gót cao lênh khênh. Sân khấu là khoảnh trống ngay trước nhà. Bàn nhậu và khán giả vây quanh. Sự chật cứng làm không khí hừng hực hào hứng. Mở màn bao giờ cũng một số bài “kinh điển”. Đó là Cát Bụi, Một Cõi Đi Về, Lòng Mẹ, Ơn Nghĩa Sinh Thành… Khi hát, ca sĩ đứng quay lưng vào nhà, hướng mặt ra ngoài với đám khán giả đằng trước nhưng chỉ riêng bài Ba Nén Hương Trầm, thì ca sĩ đứng quay mặt vào trong đối diện với quan tài. Đây là bài hát đám ma không thể thiếu nên trong một buổi tối, ngoài việc mở đầu thì có khi được hát đến hai, ba lần. Những bài hát xưa như Hận Đồ Bàn, Màu Tím Hoa Sim, Phút Cuối… được hát trong đám ma thời gian rất lâu nay ít dần, nhường chỗ cho các bài hát mới như Chị Tôi, Chờ Trên Tháng Năm, Nàng Kiều Lỡ Bước, Uyên Ương Mộng Hồ Điệp trong phim Bao Công, Nobody của Hàn quốc… Bài I Am Number One được kết thúc bằng câu cám ơn “Thank you very good”! Nếu khán giả thích thì nhảy vào hát xen. Mỗi ca sĩ hát liền một lúc hai hoặc ba bài rồi rút đi, chạy sô chỗ khác. MC xướng lên những cái tên bắt chước hoặc nhái theo tên các ca sĩ nổi tiếng: La Sương Sương, Mỹ Trâm… hay Lý Tiểu Muội… Sau một tiếng rưỡi đồng hồ thì tới giờ giải lao. Lúc này không có ca sĩ hát nữa mà chỉ chạy băng nhạc vũ trường. Một số túa ra nhảy nhót. Ca sĩ diêm dúa nhưng khán giả chung quanh vẫn trong bộ quần áo xềnh xoàng cẩu thả, tóc tai bù xù, lê đôi dép đen xì đứng cả lên chiếc ghế nhựa nhún nhảy trong tiếng reo hò. Hết mười lăm phút xả hơi, quay trở lại ca hát. Trong nội thành, những màn văn nghệ đám tang chỉ có ở những con hẻm bình dân, xuất hiện nhiều hơn ở ven đô và ngoại thành. Ở đó có những màn ca cổ xen lẫn tân nhạc nhưng trong nội thành thành không có vọng cổ mà phần lớn là nhạc trẻ. Hồng giả bằng vải được phân phát rộng rãi. Khán giả kẹp tiền vào tặng cho người hát. Những cành hồng boa này được bỏ vào một bao bố lớn đặt ngay đó, và sẽ chia đều sau. Càng đêm, không khí càng sôi động, ca sĩ uốn éo vào tận giữa đám đông để xin tiền boa. Ngôn ngữ và động tác của cả người hát và người xem dung tục hơn… Văn nghệ đám tang cho thấy nhu cầu khát khao giải trí của người bình dân. Không có tiền nên họ thưởng thức bất cứ thứ gì dễ dãi đến. và ngược lại, những món giải trí quá dễ dãi kéo sự thưởng ngoạn của người bình dân xuống. Điều này cho thấy mức dân trí, dù đó là dân thành thị của một thành phố lớn, thấp đến như thế nào. Saigon Cô Nương

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !