[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


CI BƯU ẢNH ẤY Tm tnh v kỷ niệm
Feb 19 2013 / Thnh X- TL 71

    CÁI BƯU ẢNH ẤY

 

    Nếu học trò đệ nhất cấp có những bài văn, vài bức thư hoặc một bưu ảnh từ người cha thật xúc động mà Phạm Anh Tuấn đã khoe tôi, họ sẽ có thể học giỏi môn Việt Văn hơn, sẽ yêu cuộc đời này hơn và họ sẽ tiến xa hơn trên con đường đời mà trên đó có nhiều đoạn chông gai, hiểm trở khiến nhiều lần họ ngã gục hay thậm chí muốn bỏ cuộc.

    Dù chỉ thân thiết với nhau hơn trong năm học đệ lục ở Phan Thanh Giản Cần Thơ, nhất là nhờ chơi bóng rổ chung, tôi không thể nhớ được nguyên cớ gì khiến Tuấn khoe với tôi tấm bưu ảnh ấy nhưng tôi nhớ như in cái bố cục và đặc biệt là những dòng chữ đẹp thẳng tắp trải đầy mặt sau của nó. Trong đó, có đầy tình thương, trách nhiệm, mong ước và những lời khuyên bảo của người cha mà đứa con nào cũng thèm muốn được đọc, sẽ phải ghi nhớ và rồi sẽ phải học giỏi. Mặc áo măng tô mầu trắng xám nhạt, vóc người tầm thước, gương mặt rắn rõi, hai tay trong hai túi áo, ba của Tuấn đứng chếch trước một xe lửa có người đi ra đi vào. Trên mặc sau, ông viết đầy kín chữ màu xanh vừa nhỏ vừa đẹp mắt.

Ba của Tuấn đã làm đến chức tổng bí thư Dân Xã Đảng thuộc Hòa Hảo. Trong khi ông Trịnh Minh thế và Ông Bảy Viển làm việc cho chính quyền. Họ nhờ ông Sĩ Thanh mua chuộc ba của Tuấn ra làm việc với giá 1000 lượng vàng. Ông cương quyết từ chối và bị bắt cóc. Thoát khỏi vụ bắt cóc ấy, ba của Tuấn trốn sang Nam Vang tá túc với ông Phan Hà (còn có tên là Thành Nam) người làm việc cho Ông Ba Cụt- một tay Việt Minh nổi tiếng. Sau khi Ngô Đình Diệm lên nắm quyền, Nhóm Ba Cụt, Bảy Viển, bị chính quyền lùng bắt.  

   Sáu năm chồng sống ở Nam Vang, bà mẹ của Tuấn đã có sáu lần qua thăm chồng, học làm bánh Copo và mang thai ba lần. Tuấn là một trong 3 đứa con ông bỏ lại ở Cần Thơ trước đó. Từ Nam Vang ông xuống tàu qua Pháp năm 1960 khi mà Tuấn mới 5 tuổi rưởi. Khi lưu vong bên Pháp, vì chịu ơn nghĩa, ba của Tuấn nễ tình, có phần thân thiết nhiều hơn và sau cùng ông đã sống với người con gái của ông Bảy Viển. Dĩ nhiên ông ấy giấu diếm gia đình bên Việt Nam. Bác ấy thường viết thư về nhà cho vợ và 6 đứa con và trong mỗi bức thư ấy luôn có câu- theo lời của Tuấn,

“….mong có ngày gia đình đoàn tụ bên Pháp.”

Với tôi lên Bảo Lộc học để thành một kiễm lâm là đủ. Nhưng đối với Tuấn điều đó không có giá trị gì. Nó mong ngày đi du học Pháp hoặc ngày ba nó bảo lảnh cả nhà qua xum họp như lời ba nó đã viết trên cái bưu ảnh đó,

“Tuấn thương yêu của ba.

Là con trai cả, con phải thay ba gánh vác việc gia đình. Con còn phải thay mặt mẹ lo cho hai đứa em trai của con.

Bên này ba không nề hà một việc lớn nhỏ gì. Sống lưu vong ba không có gì mong muốn hơn là ngày độc lập để ba được trở về nước, đoàn tụ với vợ con. Hơn bất cứ ai trên đời này, ba thèm tự do, gia đình và tình cha con.

Trong cái bưu ảnh này, ba đang đứng trước một sân ga, chuẩn bị lên tàu đi làm. Khó mà tìm ra một người Việt Nam ở đây nhưng rất dể mất đi cái chất Việt Nam, cái tình quê hương, cái giá trị nhất của người Việt Nam- gia đình- ở cái nơi được mang danh là “thủ đô tráng lệ” này.

Là một học sinh, con chỉ phải lo có một chuyện- học giỏi. Còn ba ư? Là một người chồng, một người cha của 6 đứa con, là một người lưu vong ở Pháp, ba có hàng trăm chuyện phải lo toan, đối phó.

Ba không trải hết lòng ba trên tấm bưu thiếp này được. Để hiểu lòng của ba con cứ nhân lên một một triệu lần những gì con vừa đọc và mười vạn lần cái cảm giác mà con vừa có mỗi khi đọc nó.

                  Ba yêu thương của con.”

  Phạm Anh Tuấn lên Sài Gòn để theo học trong một trường nổi tiếng Phục Hưng, 11 Ngô Lê Cát Sài Gòn 3, để có tú tài Pháp để du học trong khi tôi lên NLS Bảo Lộc học chuyên ngành Thủy  Lâm. Tết năm Quý Sữu, 1973, chúng tôi gặp nhau tại nhà Phùng Trương. Dù có vẻ xa lạ, nhưng đứa nào cũng biết rằng đứa kia có một đường đi riêng, lý lẻ riêng và có cung cách riêng biệt. Sau ngày 30 tháng 4, giấc mơ đi du học của Tuấn vỡ tan tành so với việc may mắn được đi học lại của tôi. Nó còn phải nghe lời trong mẹ vào vườn ở Ba Xe- Cờ Đỏ- để tạo ra một vẻ bọc mới, chuẩn bị cho một lối sống mới. Quá bất đắc chí như nhiều người cùng lứa tuổi, nó cảm thấy như sắp mất hết mọi thứ trên đời này trừ mẹ nó ra.

    Tình cờ gặp lại tôi tại nhà một thằng bạn cũ tháng 12 năm 1975, thức rất khuya với nhau, nó kể ra những thứ mà có tôi, người nhận vào. Phước Tòng và tôi đã giúp nó bình tâm lại. Sau tết năm Ất Mão, tôi lại có dịp về Cần Thơ có dịp gặp lại Tuấn. Biết tôi sắp đi Cà Mau với một người bạn mới quen, Tuấn vội vả xuống chợ xin mẹ cho đi theo. Để được phép của mẹ, Tuấn hứa rằng nó sẽ đồng ý về vườn sau chuyến đi ấy.

     Hai ngày trong chuyến đi đó, Tuấn rất thích đàn hát những bài nó biết hoặc nó hát theo tôi một cách tha thiết. Nó nài nỉ tôi ghé nhà nó để tắm và ăn trưa. Nó đạp xe đưa tôi ra bến xe về Sài Gòn. May thay nó được giới thiệu vào đá bóng cho một xí nghiệp và trong một lúc rỗi rải, nó cùng nhóm bạn đã ghé lên trường tôi ở Thủ Đức để theo Khuê Bầu làm một chuyến về quê Quảng Ngãi và đó là lần cuối cùng tôi gặp nó.

    Theo một chuyến vượt biển tháng 7 năm 1978, nó hoàn toàn mất tung tích. Tấm bưu ảnh ấy có thể một lúc nào ấy nhòa đi trong tâm trí của nó hoặc theo nó xuống đáy biển hay trôi dạt vào một hoang đảo nào đó hay tan rữa trong nước biển nhưng nó luôn luôn còn in đậm nét trong tâm trí tôi.  

    Tuấn ơi! Mày có biết như thế không?

                          Rạch Giá Feb 18, 2013

                                                 Thành Xì- TL 71

   

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !