[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


Ti đ trở về Tm tnh v kỷ niệm
Aug 19 2013 / Lương Ngọc Thnh TL-71

 

 

                                                                  TÔI  ĐÃ TRỞ VỀ

 

     Mọi việc đều có cái khởi đầu và kết thúc- tốt đẹp hoặc phũ nhàng. Ngày 10- 3- 2008, tôi đã rời gia đình để lên Sài Gòn lập nghiệp. Vợ và con gái tôi đã ôm tôi và khóc như mưa bấc. Và đúng ngày 2-6-2009 tôi đã trở về. Cũng đã ôm tôi, nhưng lần này họ cười như hoa xuân.

     Giống như việc tôi đã lên Bảo Lộc học, chuyện tôi đi lên Sài Gòn để dạy, có dịp làm một nghề khác và học sau đại học là một điều tôi hằng ấp ủ, toan tính và hoang mang. Tôi không thể hình dung tôi sẽ ra sao nếu tôi không thành công, nếu hai con tôi không phát triển tốt đẹp, nếu vợ tôi không thật sự chấp nhận. Tôi trình bày mọi chuyện cho bà chị vợ nghe. Tôi điện thoại cho Khuê Bầu để hỏi ý kiến của nó, để bàn kế hoạch. Tôi thật sự đã tự hỏi lòng:

“Có phải ta muốn làm một khác biệt không?”

    Thu nhập thấp, không có cơ hội tiếp xúc, không có dịp học thêm gì nữa đã khiến tôi thất vọng, tự ti. Tự trách mình đã không có được một khoảng tiền ít ỏi cho con tôi khi nó đi thi đại học bên Cần Thơ, không có khoảng tiền giành dụm cho 2 lần sinh nhật của 2 đứa nó, tôi buồn cho chính mình. Tôi vui mừng chứ không thật sự hảnh diện khi nhận dạy một lớp, được bất kỳ một học trò nào. Tôi sắp bị trầm cảm hoặc đại loại như thế. Trong những ngày Tết, khi mà nhiều người không có đủ giờ để đi chơi tiêu xài, tôi làm cỏ ở sau vườn vì tôi có quá nhiều thì giờ và tôi không có khách hoặc học trò đến thăm. Bất cứ khi nào có điện thoại của bằng hữu bên Cần Thơ gọi tôi qua nhân dịp gì đó, tôi đều phải toan tính, dè dặt. Bao giờ đi Sài Gòn dự họp mặt lớp hay đám cưới của con bạn học, tôi đều phải về ngay vì lo sợ mất một người học trò kẻ đến hỏi học khi tôi đang vắng mặt.

    Trên Sài Gòn, khi trò chuyện với hiệu trưởng trường InfoWorld School, tôi nói thẳng với ông ta rằng cái ấn tượng tốt đẹp của tôi với trường này là cái phương châm: “Make a difference.”- Làm một khác biệt. Về đến nhà tôi nghĩ ngay đến một phương châm cho tôi: “Anything is possible.”- Mọi chuyện đều có thể xảy ra. Đi dạy cho các trường, tôi mất đi nhiều cơ hôi để thực thi những khả năng, khám phá và kinh nghiệm cá nhân. Ở nhà, tôi có thể làm bất cứ những gì tôi muốn. Tôi học được cái suy nghĩ của Dough- một giáo viên gốc Canada, cùng dạy ở Infoworld School với tôi:

“Nhà, quê nhà, là nơi ta máng cái nón hay cái áo lên khi đi làm về.”

Ở nhà, tôi không chỉ có được như thế. Tôi có thể khiến cho con tôi vui mừng, yên tâm. Tôi làm cho vợ tôi hiểu nhiều hơn về tôi. Tôi khiến cho mọi người ở Rạch Giá này nhìn nhận vấn đề một cách rộng rải hơn, xâu sắc mới mẻ hơn. Đã từng lên Bảo Lộc học, tôi đã từng định chọn Bảo Lộc làm quê hương thứ hai. Tôi đã mơ có một học bổng đi du học và tôi đã từng mơ đến việc học một ngoại ngữ nữa.

    Ngay hôm tôi vừa về đến nhà, một phụ huynh tìm tôi để hỏi cho đứa con trai của bà ta học. Những ngày kế tiếp, có những người khác trực tiếp đến hỏi học. Họ cho tôi biết đã có những học trò trước của tôi giới thiệu họ. Tôi vui mừng ra mặt và vợ tôi không dấu diếm được nỗi hân hoan hy vọng. Tôi thật sự kiếm đủ cho gia đình nhưng không đủ cho chi phí của đứa con trai học ở Sài Gòn. Như những gì tôi đã tiên liệu, tôi cho người gắn đặt cửa kính cách âm, 3 máy vi tính. Tự tay tôi trang hoàng, đặt ra logo. Tôi tận dụng cái laptop cũ của tôi. Tôi áp dụng cách dạy mới: Mỗi học viên tự nghe riêng bài trên mỗi máy. Tôi chứng minh các điểm văn phạm khó một cách đơn giản dể hiểu. Tôi đã mang lại một khác biệt: “Đi để học. Về để hành.”

   Có người khen, có kẻ tiếc nuối. Có người thắc mắc, có kẻ thông hiểu. Tôi tự hiểu mình hơn ai hết và tôi đã chiến thắng bản thân tôi. Sau hơn 3 tháng lên đó, con trai tôi đậu vào ĐH Hoa Sen. Cháu chỉ mất 5 phút đi bộ đến trường từ nơi hai cha con trú ngụ- Khách Sạn Công Đoàn, 1 Bùi Thị Xuân. Hai cha con tôi ở chung, nấu cơm ăn chung và hai cha con chúng tôi có chung một hoài bảo: Sống một cuộc sống khá hơn và học được nhiều hơn. Gary- người bạn Mỹ của tôi- rất ngạc nhiên vì những gì tôi đang làm, những khó khăn tôi đang vượt qua, những thử thách và mục tiêu  trước mắt tôi. Hắn từ Mỹ dạy học ở Nhật 3 năm, Hàn Quốc 3 năm và Trung Quốc hơn 2 năm. Khi gặp nhau hắn đã dạy ở Sai Gòn hơn một năm rưởi. Gary và tôi bàn bạc về chuyện sống xa nhà và trở về. Hắn muốn có một gia đình ở Việt Nam. Tôi muốn đưa vợ con lên Sài Gòn chung sống. Hắn và tôi yêu nghề dạy, yêu một ít tự do của đàn ông xa nhà. Thông qua những bạn bè của hắn, tôi nhận ra rằng việc có một gia đình yên ổn là quan trọng hơn việc làm cho nó khá lên, phát triển hơn. Gary và tôi ngày càng thân thích. Tôi giúp hắn khi hắn cần và hắn giúp tôi những gì hắn có thể. Ở đó, tôi có hắn làm bạn. Ở đó tôi có hắn để tính đến chuyện cùng dạy chung, một cách dạy có hiệu quả và cả hai phía chúng tôi và học trò đều hài lòng. Hắn dạy tôi nhiều điều. Hắn sửa chữa tôi nhiều lổi nhỏ. Hắn trở thành người giúp đở và dạy tôi. Hắn ngạc nhiên cách tôi dạy thiếu nhi. Cách tôi tập cho học trò với các bài nghe hay. Tôi đã tiếp xúc với nhiều giáo viên cũng đến Sài Gòn lập nghiệp như tôi. Tôi so sánh những gì họ và tôi làm được. Tôi sống xa nhà thiếu thốn vất vả nhưng tôi tiến bộ và tôi đã khiến con trai tôi tiến bộ theo.

     Bà xã tôi không đồng ý theo tôi lên Sài Gòn và tôi không thể trở về lại Rạch Giá có nghĩa là chúng tôi phải ly dị nhau. Dĩ nhiên là điều đó không phải dể được hai con tôi chấp thuận. Sau nhiều lần cải cọ, sau nhiều lần quát nhau trên điện thoại, việc ly dị nhau tạm lắng dịu. Tôi chờ đến ngày cuối cùng mới quyết định học sau đại học, TESOL, ngày 26 tháng 4, 2009. Hồ sơ của tôi thiếu một thứ mà tôi không lường được: bảng điểm khi tốt nghiệp. Thất vọng về điều đó chưa kịp nguôi ngoai thì vào ngày 4 tháng 5 tôi nhận được một tin lạ: Con gái tôi bắt đầu dậy thì. Tôi tự đúc kết soi xét mọi chuyện tôi trước đó cho đến khi đó làm. Tôi soạn thư chia tay với một số học trò thân. Tôi giúp Gary dọn nhà và tôi rất hy vọng hắn sẽ dạy khá lên. Tôi chờ đến khi nhận học phí của 2 học trò riêng của tôi. Sau buổi chiều ngày 1-6 2009 nhận lương của tháng dạy đó, tôi đã quyết định vào lúc 4:30 sáng ngày 2-6-2009 chạy chiếc Vespa trở về nhà.

   Cuối tháng 3 năm 1980, tôi về Rạch Giá để làm việc, mang trong lòng một tình thương mẹ, một ước mơ giản dị. Đầu tháng 6 năm 2009, tôi một lần nữa trở lại Rach Giá dạy học, với một tình thương con, một ước mơ đơn sơ như trước đây.

Sau 29 năm, tôi học được một bài học lớn: chúng ta có thể bỏ tất cả vì một lý tưởng tốt đẹp. Chúng ta có thể bỏ lại tất cả vừa xây dựng được vì một lý do tốt đẹp. Có những chiến binh bỏ hết vì độc lập tự do. Có người bỏ lại hết, đi xa quê lập nghiệp. Có kẻ bỏ lại hết cái họ kiếm được để hồi hương. Có người ngông cuồng chạy theo một mục tiêu không rỏ ràng. Có kẻ lại đơn giản đi theo con đường sáng sủa. Có kẻ dại, có người khôn. Có kẻ đúng, có người sai. Tôi cũng chỉ là một con người.

    Trên chiếc Vespa cũ kĩ, tôi chạy lên Sài Gòn một hoài bảo và cũng trên chiếc xe ấy tôi chở về nhà một niềm hy vọng: Làm lại những gì tôi đã làm một cách tốt đẹp hơn như nhiều người ly hương, nhiều Việt kiều đã từng làm.

                                                  Rạch Giá Feb 12-10

                                                             Lương Ngọc Thành

                                                                                     

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !