[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban iều hnh
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-Tm bạn cũ
Hnh ảnh
Cập nhật danh sch
Vui buồn NLS
NLS Viết v ọc
Trang Nh


Ngy




 

::Tm tnh v kỷ niệm


THĂM MẸ Tm tnh v kỷ niệm
Aug 29 2013 / Thnh X TL-71

                                                THĂM MẸ

      

Chắc mẹ tôi phải vui mừng lắm khi có tôi bất ngờ đến thăm lúc 3:30 sáng hôm đó.   

   Tôi đứa con gái nuôi và khi nó có chồng, tôi được mời làm đại diện cho họ nhà gái. Sau đám hỏi của nó, tôi được bên nhà trai quý mến nhất là họ biết thêm rằng tôi là thầy dạy Anh Văn của cô dâu. Vài ngày sau ngày có tang mẹ, tôi mail cho người anh cả của chú rể. Ông ta đã gởi bưu hoa và một bức thư chia buồn tiếc rằng ông đã không biết tin nhất là khi biết má tôi được quàng tại nhà ngoại tôi- 223 Phan Huy Ích, Gò Vấp. Đa số rất dị đoan, nên khi có tiệc, lễ cưới, người ta tránh gặp, không mời người một người đang có tang. Tôi đã là người đại diện hồi đám hỏi, nên đám cưới ấy tôi cũng đã được- hay buộc lòng- mời. Biết không thể từ chối, tôi cố nén cái buồn mất mẹ để làm tròn vai trò “ông trưởng tộc họ nhà gái” của cái đám cưới ấy. Đi đưa dâu lên Sài Sòn và dự lễ cưới tại nhà hàng Sinh Đôi tối hôm ấy, 12 tháng 10 năm 2001, luôn tươi cười ngoài mặt nhưng trong lòng, tôi ray rức toan tính,

    “Làm sao đi thăm mẹ đây? Làm sao để không bị họ hờn trách đây.”

Vốn biết tôi trước, ngồi chung bàn tiệc, nhạc sĩ Bảo Chấn cứ mời tôi hát một bài nhưng tôi đã từ chối. Tôi chỉ miễn cưởng uống khi có ai mời. Thế mới hay, “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.” Xong tiệc cưới, tôi mừng quá khi biết họ cho đòan người đưa dâu về Khách sạn Công Đòan nghỉ lại thay vì trở về Rạch Giá trong đêm.

  Họ nhà gái đưa dâu gồm 20 người gốc hoa, buôn bán và làm nghề đánh cá. Tôi từ chối theo một số đàn ông đi vô Chợ Lớn để ăn uống, vui vầy. Cố đi ngủ sớm như tôi đã từng làm trên Bảo Lộc, tôi mong dậy thật sớm để đi thăm mẹ tôi, người cách đây 4 tháng đã về đây nằm yên nghỉ vĩnh viển tại mảnh đất của giòng họ Lâm, Bà Điểm Hốc Môn. Như có một thúc giục âm thầm, tôi dậy đúng lúc 3 giờ rưỡi sáng. Để nguyên mặt mũi sau khi thức giấc, lẻn ra khỏi phòng, xuống lầu thật nhanh, phóng lên một chiếc xe ôm đang chờ, tôi bảo tay thanh niên chạy nhanh nhất về Bà Điểm. Bảo hắn dừng bất ngờ khi ngang chợ Bà Quẹo, vẩn ngồi trên yên sau, tôi hỏi mua một chục hoa huệ trắng và một bó nhang.

    Vừa lên tay ga, hắn vừa cầu nhầu hỏi trổng,

“Giờ đi đâu đây?”

Tôi cũng trả lời cộc lốc,

“Đi thăm mẹ tôi. À! Qua cầu Tham Lương, chạy đến một ngả tư có đèn giao thông trên đường Phan Văn Hớn nghen.”

Cả hai không nói gì với nhau nhưng cả hai có nhiều thứ để suy nghĩ. Chợt tôi nghĩ ra một điều,

“Em có thể chờ tôi khỏan một tiếng được không? Xong đưa tôi trở lại chổ hồi nảy.”

Vừa nghe xong, hắn vui vẻ hẳn lên,

“Đại ca cho em thêm một ít uống cà phê nhen.”

Tôi cũng thấy vui vui vì tôi sẽ có người để trò chuyện trên đoạn đường về,

“OK, bi nhiêu thì bi mà. Chạy nhanh lên.”

Ghé trước cổng nhà một người anh bà con, người giữ chìa khóa cổng nghĩa trang. Tôi không chút ngại ngần cất tiếng ngay,

“Anh Chín ơi, cho em mượn chìa khóa cổng.”

Không bao lâu sau, ông anh bằng tuổi nhưng hơi khòm lưng, bạc tóc nhiều hơn ra trao cho tôi cái tôi cần,

“Mầy làm gì lên đây giờ này vậy.”

“Đi công chuyện lên đây, sẳn tiện em ghé thăm má em một chút.”

Biết không mời tôi vào nhà được, ông trao tôi cái chìa khóa. Tôi hối hả chạy về phía trước một đọan rồi rẻ vào ngỏ nghĩa trang gia đình trong bóng tối và sau đó có ánh đèn xe của tay xe ôm, vội vả chạy theo tôi.

   Ánh lửa nhỏ từ một hộp quẹt tôi vừa bật lên bị lung lay khi tôi đốt nhang. Khói tỏa lên như muốn hòa trộn với tiếng nấc của tôi,

“Má ơi. Con mới về thăm má đây má ơi.”

   Ông anh họ và người thanh niên chạy xe ôm vội theo tôi vào trong và đứng tần ngần, nín thin trong bóng tối. Họ không biết làm gì hơn là việc đứng yên chờ đợi.

“Bao nhiêu năm qua con đã rất cố gắng. Nếu con có làm điều gì phật lòng má, má bỏ qua cho con nghen má.”

Tôi bổng ào lên khóc nức nở. Sau lưng tôi, hai người đàn ông vẫn đứng bất động cạnh vài cái mộ trong nghĩa trang “Kiến Họ Lâm” gần 5.000 m2 của dòng họ tôi. Móc cái khăn mù xoa mới, chùi nhẹ trên cái bia mộ của má tôi, tôi nói thầm,

“Má yên lòng nằm nghỉ ngơi ở đây nhé. Con sẽ thường lên thăm má thôi.”

Liếc nhìn đồng hồ, tôi nhận ra 4 giờ 20 phút. Tôi chăm chú nhìn cái ảnh nhỏ trên bia và nói nhỏ với mẹ tôi,

“Con đi về nghen má. Người ta đang chờ con.”

Gạt nước mắt, tôi quay lại vừa nói với hai người đàn ông đứng yên nảy giờ vừa trao cho ông ta cái chìa khóa.

“Em về nghen anh Chín.”

Trong ánh sáng yếu ớt của ánh rạng bình minh, anh ta rảo bước trước tôi ra phía cổng trong khi tôi chợt xoay người lại. Mẹ tôi như thể từ đâu đó bổng hiện ra vẩy tay gọi tôi quay lại.

Tôi ù té chạy vội lại và vấp ngã sóng soài trên một bải cỏ cao,

“Má ơi!”

Anh Chín cũng nhanh chân bước lại nắm lấy cánh tay tôi kéo tôi đứng lên. Người thanh niên nghe động tỉnh cũng đã chạy vào tiếp tay. Tôi cố gượng đứng lên với cái kéo tay của hai người trợ giúp.

  Tôi thất thểu như một kẻ bị thương tật, bị một vết thương lớn, bị mất phân nửa trái tim. Tôi như một con nai tơ vừa mất mẹ không bao lâu lại bị một viên đạn lạc của một tay thợ săn vô tình nào đó. Tôi như một thằng bé con, không còn gì để lo sợ, không còn gì để mất. Tôi muốn nằm lại đấy. Tôi muốn quỳ bên mộ mẹ tôi cho đến khi tôi nghe thấy bà cho phép tôi hay bảo tôi ra về.

   Tôi gục xuống để nói với đất,

 “Mẹ ơi, mẹ có biết rằng con chỉ mong học xong Thủy Lâm. Con chỉ mong làm kiểm lâm để con rất có thể có một trang trại nhỏ. Trong trang trại nhỏ ấy mẹ sống với người con dâu hiền ngoan, cháu của mẹ thật dể thương, dể dạy. Từ trang trại ấy người ta nghe vọng ra rất nhiều tiếng cười và…rất ít tiếng thở than.”

Đến một ngày kia mẹ trăm tuổi già, mẹ sẽ nằm ngay bên nhà trong một vườn hoa nhỏ xinh xắn. Thường khi vào những buổi sáng sớm, con ra thăm mẹ. Con sẽ chọn những đóa hoa đẹp nhất để đặt lên mộ. Cháu của mẹ thường chạy theo để hỏi con,

“Bà nội đâu rồi ba?”

Mẹ biết con trả lời thằng bé như thế nào không?

Đặt một tay lên ngực, một tay xao đầu nó, con nhỏ nhẹ bảo nó,

“Bà nội đang ngủ yên ở dưới lòng đất kia nhưng bà lúc nào cũng hiện diện trong tim ba, ngay ở đây.”

Con xoay sang hỏi nó,

“Con có yêu thương Bà Nội không?”

“Dạ có, ạ.”

“Thế tại sao con yêu thương bà Nội?”

Cháu của mẹ níu chân con thật chặt,

“Vì ba yêu thương nội.”

Con quỳ gối xuống để nhìn thẳng vào mặt thằng cháu cưng của mẹ,

“Không chỉ phải vì ba yêu thương nội đâu con.”

Nó ngơ ngác, trợn hai mắt tròn xoe, há hốc cái miệng vừa nhỏ vừa xinh.

“Con đâu biết rằng bà Nội đã sinh và dưỡng dục ba như thế nào đâu.”

Hai cha con ôm nhau và cả hai cùng khóc sướt mướt.

 

                                Rạch Giá May 14, 2013

                                           Thành Xì TL-71

    

 

Xem : Tm tnh v kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc -


Gia dinh Nng Lm Sc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ NLS Bảo Lộc !