[../include/top.htm] New Page 1

Menu

Ban Điều hành
Chia Vui-Sẻ Buồn
Bản Tin NLS-BL
Nhắn tin-T́m bạn cũ
H́nh ảnh
Cập nhật danh sách
Vui buồn NLS
NLS Viết và Đọc
Trang Nhà


Ngày




 

::Tâm t́nh và kỷ niệm


Một thời để nhớ và một thời để quên Tâm t́nh và kỷ niệm
Jun 05 2006 / baoloc

                                MỘT THỜI ĐỂ NHỚ MỘT THỜI KHÓ QUÊN

                                            ( NHỮNG NHÁNH LAN RỪNG )

                 Hoa lan thuộc họ Orchidaceae, gồm hai loại Phong lan và Địa lan. Phong lan thường sống cộng sinh trên những cây cao. Địa lan thường mọc dưới đất. Hoa lan có nhiều màu sắc rực rở với vẹ đẹp mộc mạc. thanh khiết đôi khi lại kiêu sa, quyền quí. Nó mê hoặc, lôi cuốn ḷng người. Và là một trong bốn biểu tượng của người quân tử.

 

 

                  Với  kỹ nghệ sinh học hiện nay, người ta có thể lai tạo ra nhiều giống lan có nhiều màu sắc sặc sỡ, h́nh dáng sang trọng, to hơn, đẹp hơn. Nhưng không hiểu sau trong tôi Lan rừng vẫn là loài Lan đẹp nhứt, nét đẹp thuần khiết, đẹp mê hồn. Nhứt là những bụi Phong lan mọc trong vùng rừng núi Bảo Lộc.

 

 

 

              Cánh rừng nguyên sinh sau trường NLS Bảo Lộc là nơi sinh sống của các loài Lan :

   - Thủy Tiên ( Den. Farmeri Paxton ) c̣n được gọi là Lan Khế. Cọng lan Thủy Tiên dài to có khía như trái khế. Cánh hoa màu trắng thanh khiết, mong manh, mịn màn như lụa nhưng lại rất lâu tàn.

   - Nhứt điểm Hồng ( Aerides lawrenceana ) Cọng lan tṛn dài màu xanh lá. Hoa màu trắng giống như Thủy Tiên, ở giửa điểm sắc hồng.

 

  

 

         - Long Tu ( Dendrobium primulium Lind ) Cọng Lan dài mầu nâu giống như râu rồng, hoa mầu vàng nghệ. thườnh nhánh hoa rất dài, vào mùa xuân những nhánh hoa lan rũ xuống như một bức rèm cửa.

       - Bạch Hoàng Lan ( Annonaceae ) Cọng màu xanh lá, hoa vàng như Long tu, ở giữ điểm trắng.

 

 

          -Địa Lan như Hồ Điệp ( Phalaenopsis manii Reichb.f.), Hạc đỉnh ( Phajus tanervilleae ) ..v..v...

 

 

         Cuối vườn cây Thủy Lâm là nhà bố Trực ( thầy dạy môn Canh nông ) Nhà thầy có trồng những gị Lan rất đẹp. Những bụi Bạch Hoàng Lan, Thủy Tiên, Nhứt điểm Hồng được thầy ghép vào cành cây có h́nh dạng đặc sắc, phù hợp cho từng loại Lan. Chiều chiều tôi thường đến đây thưởng thức hương thơm thanh thoát , vẽ đẹp kiều diễm, vương giả của Lan nhưng đôi lúc lại đơn sơ mộc mạc. H́nh như Lan biết và ch́u theo tâm trạng của từng người. Đặt biệt nhà thầy có loài Lan biết cười, biết nói đă lôi cuốn, quyến rủ những anh chàng Mây Lang Thang vô t́nh bay ngang bầu trời rừng cây Thủy Lâm và đă phải dừng bước giang hồ lăng tử để cùng thổn thức với Lan.


  


               Bên phải hồ Đồng Nai, cách quốc lộ 20 một trăm mét có bác Tư một nghệ nhân trồng Lan. Nhà bác Tư trên đồi. Đặt biệt sau nhà bác có một cụm rừng thưa khoảng vài trăm mét vuông, chung quanh là những đồi trà xanh mướt. Cánh rừng thưa này đă được bác Tư biến thành một vườn Lan tuyệt vời. Có ḥn non bộ, thác nước chảy, tiếng suối reo, có những con đường ṃn trải sỏi trắng chạy dài xuống tận chân đồi và những bụi lan đă được bác đặt trên những thân cây rừng một cách tự nhiên. những lồng chim Họa Mi được ngụy trang khéo léo trong những tàn cây nếu không tinh mắt sẽ không thấy được. Bác Tư có bí quyết trồng Lan nên những bụi lan của bác trồng đều to. nhánh hoa dài hơn mét rủ xuống như những tấm rèm cửa. Xa xa là những đám mây trắng lang thang trôi bồng bền như vuốt ve, mơn trớn ngọn núi Đại B́nh hùng vĩ. Vào những đêm trăng, tôi thường đến đây, được bác Tư cho uống trà ướp hoa Sói, nh́n trăng lên bên bên sườn núi Đại B́nh, nghe nhạc Trịnh cùng tiếng hót của chim Họa Mi trong đêm trăng và đặt biệt là thưởng thức vẻ đẹp mê hồn của những rèm hoa Lan đung đưa trong gió bên thác nước lấp lánh dưới ánh trăng ngà.

 

 

 

 

 

              Chung pḥng với tôi có Hiếu vỏ sỉ và Thành vua. Hai tên này cũng thích lan như tôi. Vào mổi sáng Chủ Nhựt chúng tôi thường vào rừng t́m Lan. Mổi người trang bị một bi đông nước, một cây dao phát. Điểm xuất phát thường là cột cờ.

               Từ đây đến b́a rừng khoảng năm trăm mét. Bên phải là nhà Tổng giám Canh ( Thầy Hoành phụ trách ), sân bóng chuyền, sân banh cuối cùng là xưởng nông cơ của Bố Ngà Thầy dạy môn Công Thôn. Chúng tôi thường bị Bố Ngà cú đầu mổi khi làm  Bố phật ư. Xưởng nông-cơ này rất lớn. Cơ-giới cho học-viên thực tập gồm một xe ủi đất bánh xích màu vàng hiệu Caterphillar (D7) loại lớn nhứt lúc bấy giờ.Ba máy cày bánh cao su, hai chiếc màu đỏ hiệu Mac cormic, một chiếc màu xanh lá hiệu John deer, một chiếc máy cày tay nhỏ bánh xích, hai chiếc Jeep cao cùng những giàn bừa, giàn cày chảo từ 4 đến 6 chảo, đường kính chảo 0,8 mét. Hai nhà xưởng trang bị đầy đủ thiết bị dùng để chế tạo, sửa chữa tất cả chỉ để phục-vụ cho việc học của chúng tôi.

                Bên phải là lưu xá A,B,C. Trước lưu xá A có Ba cây sầu riêng rất sai trái nhung không bao giờ được chín. Anh chị biết sau không ? Tại v́ món gỏi sầu riêng, Đây là món ăn hấp dẩn của băng " Chới Với " lưu xá A. Trái sầu riêng chưa chín đă được hái làm gỏi để phục-vụ cho những cái bụng lúc nào cũng lép-xẹp của dân Chới Với. Món gỏi sầu riêng được ăn với khoai luộc hoặc cơm sấy chấm muối tiêu. C̣n hột sầu riêng đem luộc để dành ăn bữa tối. Kế bên lưu xa C là hai chatterd'eau một dùng để tưới, một dùng cho sinh hoạt của trường. kế đến là trại gà, trại thỏ và trại heo.

 

 
 

 

               Bước qua đường ṃn là đến b́a rừng, địa thế bắt đầu dốc xuống. Khu rừng sau trường rất rộng, nhưng phạm-vi t́m Lan của chúng tôi chỉ giới hạn trong hai ngọn đồi v́ bên kia là bải ḿn pḥng thủ của sân bay Tiểu khu. Đi sâu vào bên trái là vùng không an-toàn. Đứng nơi đây có thể nghe được tiếng thác đỗ ầm ầm vọng lại từ xa. Theo lời anh Tài ( Sỉ-quan tiểu-khu ) vào sâu bên trong sẽ gặp một cái thác rất lớn. Theo tôi đoán có thể là thác Damri ngày nay.

                Phong Lan không chịu nắng mà cũng không chịu mưa dầm, chỉ mọc trong vùng  ánh-sáng khuếch-tán và ẫm độ vừa phải. V́ những đặt tính trên nên muốn t́m được Lan chúng tôi phải đi dọc theo những con suối hoặc theo đường thông thũy ( nơi giao nhau của hai chân ngọn đồi ). Phải tinh mắt và kinh-nghiệm mới nh́n thấy được Lan. Khi th́ Lan ở tận ngọn cây khi th́ chỉ ngang tầm tay. Có khi lúc đi không thấy nhưng lúc về lại gặp Lan. Có lần chúng tôi t́m được bụi lan Thủy Tiên rất to án chừng trên hai mươi cọng nhưng quá cao, nó mọc trên ngọn cây dầu Con Rái đường kính cây dầu khoảng một mét đứng đơn độc chung quanh không có dây leo nên không thể nào lấy bụi Lan được. Từ dưới nh́n lên, cọng Lan án chừng bằng bắp tay, có nhiều nụ hoa. Bỏ đi th́ tiếc, nhưng làm sau lấy được đây? Bàn tới bàn lui, cuối cùng tôi đề-nghị cưa hạ cây. Kế hoạch được triển khai. Hiếu vỏ sỉ và Thành vua đi t́m mượn cưa của dân khai thác gổ lậu. Tôi ở lại canh chừng bụi Lan không cho người khác xí-phần. Tôi chờ khoảng hơn nữa giờ th́ Hiếu vỏ sỉ va Thành vua về, theo sau là một người đàn ông trung niên tay cầm cây cưa lưởi cá mập ( có răng bào và răng cắt ). Bài học thực hành cưa hạ lần đầu tiên được chúng tôi áp-dụng. Cây to quá chúng tôi cũng sợ. Người đàn ông trung niên vẽ mặt hí-hững nói " cứ cưa đi nếu có trở ngại chú sẽ giúp " Sau khi định hướng ngă ( tôi cho ngă vào phía trên dốc ) tôi và Hiếu cưa đường số một. Đường số hai mở miệng tôi và Thành vua cưa. Hiếu vỏ sỉ và Thành vua  dứt điểm bằng đường số ba. Thân cây to như thế nhưng chúng tôi chỉ mất có ba mươi phút để hạ cây. Các bạn biết tại sau không? Thân cây bị bọng gần tới ngọn. Người đàn ông trung-niên mặt mày bí-xị mất đi vẽ hí-hững lúc đầu. Bụi lan to quá tàn của nó rộng khoảng một mét, có hai mươi cọng, chúng tôi phải dùng cây rừng làm đ̣n khiên về. Vừa đi tôi vừa suy nghĩ nếu Thầy Thiệp ( dạy môn Thủy Lâm ) biết chúng tôi hạ cây dầu đường kính một mét để lấy Lan th́ chắc chắn sẽ cho chúng tối 00 điểm môn thực-hành. Để an ủi ḿnh, tôi tự nghỉ cây dầu bị bọng v́ thế phải xem đây là công-tác vệ-sinh rừng, ḿnh đă làm đúng. Nhưng để pḥng xa tôi dặn Hiếu vỏ sỉ và Thành vua phải kín miệng không được kể cho ai nghe chuyện cưa cây lấy Lan này.

              Khi về đến lưu xá E, mọi người túa ra xem trầm trồ khen bụi Lan to và đẹp quá t́m ở đây vậy ...v...v... và đây là điều xui xẻo cho chúng tôi sau này. Hiếu vỏ sỉ thấy Lan trước nên được chia tám cọng trên đó có bảy nhánh hoa. Tôi sáu cọng bốn nhánh hoa. Thành vua sáu  cọng nhưng chi có hai nhánh hoa lư do là nó làm biến không chịu phụ tôi với Hiếu khiên bụi Lan về. Đang là mùa thi Đệ nhất lục cá nguyệt, thi xong là về ăn tết nên chúng tôi vừa học bài thi vừa phải chăm sóc Lan cho hoa nở kịp tết. Tối phải đem Lan ra ngoài trời phơi sương, trước khi đi ngủ phải đem vào. Ban ngày đi học phải bỏ vào tủ khóa lại nếu để ở ngoài có thể sẽ bị lấy mất. Vậy mà vào ngày thi cuối cùng, Ba bụi Lan đẹp không cánh mà bay mất tiêu, không để lại dấu vết.Tôi th́ hụt hẫn, thằng Hiếu vỏ sỉ th́ chửi thề c̣n Thành vua th́ mặt mày buồn so. Ba đứa ra vô chẵng nói tiếng nào.

               Sau khi thi xong, sáng nào tôi cũnng lang-thang bên bờ hồ Đồng Nai để chờ, đón những người Thượng đem Lan rừng ra bán. Cuối cùng th́ tôi cũng mua được một bụi Bạch-Hoàng- Lan tuy không to bằng bụi Thủy-Tiên đă mất nhưng có nhiều nhánh hoa hơn.

             NTD      

 
 



 

 
 
 
 


 



  


 

  

 


 

 

 

 

 

 

 

 


 

  

 

 

              

 

                                

Xem : Tâm t́nh và kỷ niệm



 

[../include/bottom.htm]

Gia dinh Nông Lâm Súc Bảo Lộc -


Gia dinh Nông Lâm Súc Bảo Lộc - All rights Reserved. Designed by Sea-lion.
 

 
Nhấn nút "like" duới đây để ủng hộ NLS Bảo Lộc !